- Dạ! Chào thầy!
Từ phòng hiệu trưởng một cậu chàng hảo soái đi ra, khoác một quai lên vai bước đi nhẹ nhàng. Môi nở nụ cười đẹp mê hồn bước đi. Đi tới trước cửa lớp 11A cậu đứng lại. Nhận được cuộc gọi điện từ thầy hiệu trưởng cô giáo ra hiệu cả lớp im lặng đồng thời kêu cậu học sinh mới đi vào.
Cậu học sinh mới này quả thực nhìn rất chi là soái khéo ngang tầm cùng nam thần Karry đang ngồi làm bài dưới lớp kia. Các học sinh nữ suýt xoa a, thật vui khi lớp có hai nam thần.
- Xin chào tôi tên Nguyễn Lam Thiên từ Việt Nam tới!
- Thiên Lam qua đây sao?
- Ôi nam thần ơi, cậu đã nghe nhầm mất rồi! Tiểu Khải ngước mắt lên mới phát hiện ra không phải nó mà là cậu con trai, nhìn cao dáo rất soái nhưng với Tiểu Khải là bình thường vì chỉ có cậu mới là nam thần a! (Tự tin ghê! ==', mà cũng đúng ^^)
- Lam Thiên, em ngồi cạnh Tuấn Khải nhé!
Lam Thiên ngoan ngoãn gật đầu đi xuống bàn của Tuấn Khải. Trước khi ngồi cậu ta nhìn Tiểu Khải nhếch môi cười sau đó ngồi xuống. Thấy Tiểu Khải lơ mình cậu thấy vô cùng thú vị, vừa bỏ sách vở lên bàn miệng khẽ nói.
- Cậu biết Thiên Lam?
- Cậu tập trung vào bài thì tốt hơn!
- Tuấn Khải hờ hững đáp cậu không muốn quan tâm cái gì cả. Với cậu học chính là học không quan tâm vấn đề khác.
Lam Thiên "à" Một tiếng sau đó ngoan ngoãn bỏ sách ra mà chú tâm vào bài học. Đừng tưởng cậu không biết Tuấn Khải là một ca sĩ nổi tiếng nhé, chỉ có Tiểu Khải là không biết cậu thôi. Cậu cũng là một nam thần diễn viên nổi tiếng, cũng không trách khi Tuấn Khải không biết bởi vì cậu còn học và tham gia các hoạt động của công ti.
[][][Lớp 10A][][]
Tiết này là tiết Toán, cô giáo kêu cả lớp chuyển sang học nhóm. Nhóm của Thiên Tỉ và Nhi Lam thì dễ rồi, hai người không học bá thì cũng thánh học. Còn nhóm của Vương Nguyên và nó thì bó tay toàn tập loay hoay mãi không làm đúng một câu, làm không được hai người chuyển sang chơi XO, vì có kinh nghiệm ở Happy camd nên Nguyên Nguyên của chúng ta không còn lạ lẫm, không phải mình nói Vương Nguyên ngốc đâu chỉ tại dân Việt của chúng ta chơi cờ quá giỏi cho nên Tiểu Nguyên bị thua mấy ván mới thắng một ván (nó nhường). Thiên Tỉ cùng Nhi Lam đang làm bài thỉnh thoảng bị Tiểu Nguyên dựa vào bàn làm chệch chữ viết rồi tới lượt nó cũng thỉnh thoảng nhịn cười tới rung bàn. Không chịu nổi hai kẻ phá đám, hai ngời cùng cốc cho mỗi người một cái. Hai kẻ phá đám quay lại mặt sưng mày xỉa nhìn hai tên đánh mình nhưng nhận ngay bộ mặt liệt của Thiên và bộ mặt doạ quỷ của Nhi tụi nó ngậm ngùi quay lên.
Đột nhiên cánh cửa mở ra, thầy quản sinh đi vào vì mải mê học cho nên không có ma nào phát hiện có điều bất thường à... Chỉ có mỗi cô giáo Ngọc Thanh là chú ý, cô gật đầu đi về chỗ ngồi khi được thầy quản sinh ra hiệu im lặng.
- Lam Thiên lát nữa lên phòng hiệu trưởng nhé!
- Dạ!? Thầy gọi em?
- Nghe tới "tên mình" nó giật mình đứng dậy tay chỉ vào mình ngơ ngác hỏi.
- Thầy tưởng Lam Thiên là nam?
- Thầy quản sinh cũng không khác nó là mấy ngây ngô nhìn nó đang đứng phía dưới. Không lẽ nhầm phòng? Nhầm tên? Nhầm người?
- Lam Lam, em là Thiên Lam mà! Sao lại nhầm tên mình như vậy?
- Nguyên Nhi tốt bụng cầm khỉu tay nó kéo ý nói nó ngồi xuống. Không chỉ mình cậu thắc mắc đâu mà còn cả lớp kìa.
- Uk, tại tên Lam Thiên giống quá!!!
- Ai lại có cái tên giống tên nó như vậy nhỉ? Cái tên này có vấn đề...
- Thầy nhầm xin lỗi! Cả lớp cứ tiếp tục!
- Thầy giáo quay lưng đi ra cửa.
- Tên giống nhưng ngược nhầm lẫn là phải!
- Nhi Lam vừa chống cằm làm bài vừa nói.
Nguyên Thiên ngồi bên cạnh cũng gật gù, chính sác hơn là hai cậu cũng bị nhầm ý chứ nhưng cũng may nhận ra kịp. Nhi Lam đang làm bài đột nhiên dừng bút lên nhìn nó vừa tầm nó quay lại và...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!