Chương 50: Trước ngày giỗ

Năm người, hai nhóm, một nhóm nhạc, một nhóm phóng viên ngồi quây quần bên chiếc bàn ăn. Những món ăn nóng hổi bắt mắt trên bàn thi nhau bốc khói lên nghi ngút, một đôi đũa thò vào đĩa gà rang muối gắp một miếng cánh vàng ươm hướng chiếc bát phía chủ bàn đặt vào trong bát rỗng. Chiếc đũa ấy lại gắp thêm hai chiếc đùi gà đặt lên hai chiếc bát đối diện còn lại.

- Tài nghệ của em không tốt nhưng vẫn có thể ăn tạm!

Nhi Lam mỉm cười đưa mắt nhìn những món ăn mà cô tự tay xuống bếp rồi lại ngước nhìn ba chàng trai trước mặt. Cô và Bảo Lam khá bất ngờ khi bước chân vào căn biệt thự này nhìn bên ngoài tuy không lớn cho nắm nhưng bên trong vô cùng mát và thoáng đoãng rất thoải mái. Sau khi hai cô dọn vào căn phòng đối diện phòng Tuấn Khải liền đi ra siêu thị mua đồ. Các cậu có đề nghị để các cậu giúp một tay nhưng các cô từ chối.

Đến tận bây giờ các cậu cũng đã cười nói vui vẻ thoải mái hơn trước điều này khiến cả hai cô cũng an tâm hơn.

- Cảm ơn em!

Nhìn ba người cùng thưởng thức món ăn một cách ngon lành mà khiến cô vui vẻ tới ứa nước mắt, cô cố kiềm chế để không để các cậu lo lắng. Khi họ ngước lên nhìn cô liền mỉm cười vui vẻ xua tay, cô chuyển hướng mắt lên chủ bàn mà nhìn cậu đang thưởng thức đồ cô làm. Không biết có hợp khẩu vị hay không nhỉ? Tài nghệ của cô vĩnh viễn không thể bằng người đó, chắc chắn là vậy!

Nhưng lâu rồi mới nhìn cậu gần như vậy thực sự khiến cô vô cùng cảm động chỉ muốn xà vào lòng cậu nhưng cô đang tưởng tượng mà thôi.

- Em không ăn hả?

Bất trợt Tuấn Khải ngẩng đầu lên liền nhìn thấy ánh mắt trìu mếu của Nhi Lam. Cậu ngây ngô chớp chớp đôi mắt và tự hỏi trên mặt mình dích đồ ăn hay sao? Nghĩ là làm cậu liền đưa tay quẹt ngang môi khiến Nhi Lam phì cười rồi cúi xuống thưởng thức đồ ăn. Gì kì vậy?

- À! Chú Thiên Nhu vừa gọi cho em nát chúng ta qua nha cô chú đó!

Không hẹn mà bốn cái đầu cùng ngóc lên nhìn Bảo Lam như trắc chắn xem có phải hay không liền thấy cô gật đầu trắc lịch. Không hẹn, TFBOYS cùng nhìn lên cuốn lịch treo tường gần đó liền nhìn thấy 23/3/2019 chẳng phải mai là ngày người họ yêu ra đi tròn 3 năm hay sao? Nhanh quá! Mới đó đã 3 năm rồi, thời gian trôi nhanh tới đáng sợ. Đã 3 năm không nhìn thấy mặt nhau, đã 3 năm không ngồi hàn huyên rồi nhỉ?

Bữa ăn bống chốc tràn ngập không khí u sầu.

Vương Nguyên một tay khoanh, một tay cầm đũa chống vào chiếc bát có miếng gà mà Bảo Lam vừa gắp vào. Liếm môi liền cảm nhận vị mặt nơi đầu lưỡi, nhuốt khan vài lần cậu bắt đầu rơi vào tình trạng trầm mặc. Ngày mai, cậu sẽ đi ra thăm người ấy cùng mọi người cậu quả thực vừa muốn tới lại vừa muốn ở nhà. Cậu không giám đối mặt với ngôi mộ ấy, cho dù cậu đã làm hai lần rồi chính sác hơn là rất nhiều lần.

Bảo Lam nhìn Thiên Tỉ cũng đang nhìn mông lung kia. Cô biết cậu đang nghĩ gì, chỉ là cô không muốn thừa nhận mà thôi. Cô biết cậu còn tình cảm sâu đậm với người bạn thân của cô, cô biết cậu không quên được người bạn ấy. Nhưng cô sẽ làm tất cả mọi việc chỉ để cho cậu vui vẻ, ngay lúc này cô cũng chỉ đau lòng nhìn cậu.

***

Vừa về tới phòng bệnh số 148, Lam Thiên liền đạp cánh cửa mà đi vào. Trong tay đang cố ôm con mèo nhiễu sự đang dãy đành đạnh này, cơn giận để trong đáy mắt, sải bước chân dài hơn thoáng cái đã tới chiếc giường bệnh liền nhẫn tâm lém Thiên Lam cái phịch lên giường khiến nó ngã ngửa ra.

- A!

Nó kêu lên một tiếng sau đó ngồi bật dậy trừng mắt nhìn hắn nghiến răng nghiến lợi. Nếu không phải vì nó đang bệnh nhất định sẽ cào nát mặt tên khốn nạn này ra làm nghìn mảnh. Nhưng Lam Thiên hoàn toàn bình thản nhìn con nhỏ múa nanh nhe vuốt kia, tuy nói bình thản hắn đang vô cùng tức giận. Nghe tin nó trốn viện hắn liền điên cuồng lao xe đi tìm khắp đây khắp đó đến nỗi chiếc xe hơi của hắn bị tông vào cây với một lực không nhẹ cũng không nặng tới mui xe bị biến dạng.

Cuối cùng cũng tìm được nó đang đứng ngây tò te ra nhìn đi đâu đó trên vỉa hè liền nhanh chóng chạy ra tóm nó lại.

- Em thôi cái trò này đi có được không? Sức khoẻ đã không được tốt lại còn đi lang thang ngoài đường, nhỡ em bị gì tôi phải làm sao?

Vì không kiềm chế được hắn liền quát lên khiến từ con mèo hung hăng liền trở thành con thỏ con cụp tai đầy sợ hãi. Chưa bao giờ Thiên Lam thấy hắn đáng sợ tới như vậy cả, hắn thực sự khiến nó phải sợ trong lúc này và ngay bây giờ luôn đấy. Nhưng với cái tôi của nó, nó sẽ không vì thế mà để yên là qua chuyện. Nó gân cổ lên trợn ngước mắt trông rất hổ báo trường mẫu giáo.

- Tôi bị gì không khiến anh lo, anh đâu cần phải lo cho tôi tới như vậy chứ hả?

- Em...

Lam Thiên hoàn toàn bị nó chọc cho tức tới phát điên. Không nghĩ nhiều hắn liền đi tới đằn nó ngã ngửa xuống giường trực tiếp đè nó phía dưới, hai tay kiềm chế tay nó trên đầu. Tư thế vô cùng ám muội. Nó hoảng hốt mở to mắt nhìn đôi mắt caffe lạnh đang ở cự li gần của hắn, tim nó đập thịch thịch như muốn bay ra khỏi lồng ngực. Hắn làm cái quỷ gì như thế này vậy?

Nhìn bộ mặt ngu người của nó hắn liền bị thôi miên mà không hề biết mình đang làm cái gì. Một việc mà hắn chưa từng làm với nó, hắn từ từ cúi sát đầu xuống. Thấp dần, thấp dần cho tới khi đôi môi cách nhau có vài mi li mét.

***

- Ba! Dạo này ba thế nào?

Cô Vũ ngồi cạnh ba chồng đưa tay cầm lấy tay nhăn nheo già yếu của người ba chồng mà cô coi như ba ruột. Ông Vũ bây giờ không thể mở mắt được huống chi là nói chuyện nhưng ông có thể cảm nhận rằng con dâu ông đang cầm tay ông. Ông biết bản thân mình đang gần đất xa trời, có thể đoàn viên với bà và cháu nội bảo bối rồi.

- Ba! Ngày mai là giỗ Lam Bảo rồi đó, ba nhất định phải tham gia nhé ba!

- Mẹ! Mẹ khóc hả? Ông chỉ ngủ thôi mẹ đừng buồn!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!