- Chào mọi người, em tên Lưu Tuấn Hạo!
Tuấn Hạo cúi đầu chào mọi người trước mặt sau đó lại ngay ngắn đứng thẳng, trong mắt hắn hiện tại chỉ có duy nhất một người. Ánh mắt đen sắc xảo thông minh, chiếc mũi hơi cao cao nhỏ nhắn, nàn môi hồng tuyệt đẹp, mái tóc dài hơi xoăn đầy cuốn hút. Cô ấy tên gì ý nhỉ? Cô ấy thật tuyệt vời!
Mọi người cũng ngây ngô nhìn cái tên Lưu Tuấn Hạo phía trước mặt mình kia sau đó quay sang nhìn Hạ Tổng cũng đang nhìn hắn, rồi tới Lưu Tổng đang gật gù tỏ vẻ hài lòng.
- Hạ Tổng nếu không phiền chúng ta nói chuyện riêng được không? Ngoài này không tiện cho lắm!
- Được chứ sao không?
Hạ Tổng gật đầu cười hớn hở. Nhưng trong lòng lại bắt đầu tăng cao độ cảnh giác. Lưu Tổng
- Lưu Tuấn Nhiên một cổ đông lớn đã và đang góp phần không ít cho công ty này, tuy vậy ông ta là một con cáo già nếu không cẩn thận sẽ bị mất trắng tay toàn bộ. Công ty ông chỉ là một công ty bé nhỏ có thể nói dựa vào TFBOYS mà được mọi người biết đến, nếu sai lầm đắc tội với Lưu Tuấn Nhiên thì công ty ông có nước bị phá sản. Điều này không ai muốn cả.
- Hạo Hạo con cứ ở đây làm quen với mọi người ta vào trong bàn bạc với Hạ Ngọc Phàm một chút!
Lưu Tổng vỗ vai con trai ân cần, dùng ánh mắt nhìn con khi hắn nhìn ngược lại. Lưu Tổng cười cười sau đó đi theo hướng tay của Hạ Tổng chìa ra, ông hai tay chắp sau hông mà đi một điệu dáng vô cùng oai phong đúng chất người quền cao đức trọng.
Khi hai con người địa vị đã khuất bóng mọi người trong công ti lại bắt đầu nhìn Lưu Tuấn Hạo đầy tò mò. Nhưng nhìn rồi cũng chán, mọi người lại bảo nhau vào phòng tập mà ngồi trò chuyện. Vì là người lạ và một phần chưa quen cho nên mọi người quay lưng mà bỏ lại Tuấn Hạo bơ vơ một mình.
Đang trong lúc bị bỏ rơi, tay Tuấn Hạo đột nhiên có ai đó nắm tay mà dắt đi, nhìn lên mới biết là Nhi Lam.
- Lưu Tuấn Hạo anh cũng đi theo mọi người chứ?
Tuấn Hạo nhất thời điêu đứng bởi nụ cười tươi sáng ấy mà ngẩn ngơ đến khi bị Nhi Lam hỏi lại hắn mới gật gật đầu để cô kéo đi. Nhi Lam hoàn toàn không nhận ra, Tuấn Hạo đã chủ động nắm tay cô cùng với nụ cười ẩn trên gương mặt hắn.
***
- Na Bi chị thấy bộ này đẹp không?
Mĩ Kỳ trên tay cầm bộ đầm liền thân cùng với kiểu cách khá đặc biệt, màu sắc bắt mắt. Đưa ra trước mặt Na Na cũng đang chọn đồ bên cạnh. Na Na quay ra khi có tiếng gọi, cô một tay khoanh một tay chống cằm nhăn mày nhăn mặt nhìn bộ đồ trên tay Mĩ Kỳ như nhà triết lý. Diệp Thanh đứng chọn đồ sau lưng Mĩ Kỳ cũng ngoái người lên trên nhìn món đồ trong tay cô bạn thân.
- Kiểu này không đẹp cho lắm!
- Đâu đâu? Quay ra đây tớ xem cho!
Diệp Thanh tay đặt lên vai mà xoay Mỹ Kì lại sau lưng. Hai tay cầm hai bên eo chiếc đầm mà cúi lên cúi xuống ngắm nghía mặc Na Na đang cười tủm phía sau Mỹ Kì. Ngó nghiêng tới chán sau đó cô nàng lắc đầu bĩu môi một cái.
- Kì Kì cậu đúng là không có mắt thẩm mĩ, nhìn không đẹp chút nào!
- Cậu nghĩ cậu có mắt thẩm mĩ hả?
Mĩ Kỳ hung hăng giật lại chiếc váy, một tay vành mắt ra le lưỡi lêu lêu. Diệp Thanh ngây ngô chớp chớp mắt vài cái trong khi hai tay vẫn đang ở trên không trung trong trạng thái cầm một vật thể gì đó cho tới khi nghe thấy tiếng phụt cười của Na Na và Mĩ Kỳ vang lên mới sực tỉnh.
- Thôi nào ta ra chỗ khác xem xem có gì đẹp không đi!
Na Na cầm bộ đồ trên tay Mĩ Kỳ treo lại như cũ sau đó tới chen giữa cầm tay hai đứa kia kéo đi trước khi có chiến tranh xảy ra ngay tại đây mất thôi. Cả ba vừa đi vừa cười nói vui vẻ mà không hề nhận ra họ vừa đi qua một người nào đó đang vừa giật mình quay phắt lưng lại giả bộ lựa đồ.
Khi ba cô gái vừa khuất tiếng cười đùa cũng nhỏ dần và vang vang tại chỗ khác, cái người lúp lúp đó quay lại. Thân mặc bộ đồ trắng từ trên xuống dưới, chiếc áo dài tay cùng với chiếc mũ lam mọc tai mèo đội trên đầu, chiếc quần sook vải trắng. Đôi mắt đen láy liếc theo hướng đi của ba người họ, hai tay cầm hai bên mũ mà thò người ra mà nhòm nhòm ngó ngó. Cổ tay có chiếc vòng tên của bệnh nhân có dòng chữ:
Vũ Thiên Lam.
***
- Nếu Lưu Tổng nói vậy tôi cũng không thể từ chối được. Ngài yên tâm, Phong Tuấn sẽ giúp cho Lưu Tuấn Hạo thực hiện ước mơ!
Hạ Tổng hai tay đan vào nhau đặt dưới cằm, đôi mắt ông hướng nhìn người đàn ông trước mặt. Hoá ra con cáo già này đưa con cáo non kia tới đây để được huấn luyện. Có lẽ ông cần phải cẩn thận trước con cáo già trước mặt này.
- Nghe những lời này của ngài quả thực tôi rất an tâm. Có một chuyện tôi muốn nhờ ngài, Hạ Tổng!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!