Hai người một nam, một nữ có cái tên giống nhau nhưng khác chiều. Họ ngồi tựa lưng vào nhau chỉ có điều bị cánh cửa dày vài cm chắn giữa. Họ có chung đặc điểm, là họ đang khóc. Một người khóc cho đối phương, một người lại khóc cho kẻ khác. Màn đêm vẫn cứ dài đằng đẵng, mưa vẫn rơi rả rích, tiếng khóc sau cánh cửa vẫn vang lên đều đều.
Cuối cùng cơn khóc cũng đã dừng cùng với cơn mưa rào ngoài kia chợt tạnh trả lại màn đêm thanh tịch. Thiên Lam ngẩng đầu lên, khuôn mặt phờ phạc cùng đôi môi trắng nhợt nhạt thiếu sức sống, mái tóc bết lại do ướt cũng có chỗ bù xù trông thật đáng thương. Nó đã khóc cạn nước mắt, nó không còn nước mắt để khóc nữa hơn nữa nó cũng đã mệt rồi. Chống hai tay xuống đất từ từ nâng chính mình dậy, vừa đứng dậy vừa bám tay vào cánh cửa chậm dãi đứng thẳng dậy. Nó lần mò công tắc trên tường mà bật lên.
Ánh sáng đèn nháy nháy vài cái sau đó sáng trưng khiến đôi mắt nó vì không thích ứng mà nhíu lại thật chặt đồng thời cũng ép nốt vài giọt nước mắt chảy xuống má. Nó từ từ mở đôi mắt đen vừa được nước mắt rửa sạch nên nhìn vô cùng trong veo có điều xuất hiện viền đỏ nơi đáy mắt hơi đậm sắc. Nó định bước đi nhưng đầu nó trợt đau buốt khiến nó dừng chân mà đưa tay ôm đầu nhăn nhó mặt mày. Nó cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nó bắt đầu tăng lên theo ước tính ít cũng hơn 37°C. Đôi mắt đen láy đỏ hoe nặng chĩu khiến nó nhắm tịt lại, đầu óc nó quay quồng như ngồi trên xích đu khổng lồ...
***
Lam Thiên giật mình đứng dậy khi nghe thấy trong phòng Thiên Lam có tiếng động. Đôi mắt caffe lãnh đạm giờ có đôi viền đỏ lo lắng chiếu vào sau cánh cửa chỉ hận không thể xuyên thấu. Có chuyện gì đã xảy ra với nó vậy? Nó không được bị chuyện gì xảy ra cả, nhất định là không...
Không nghĩ nhiều, Lam Thiên trực tiếp mở cửa xông vào trong phòng. Hắn đứng trôn chân ngay khi vừa bước vào trong cánh cửa vừa mở toang ấy.
Trong phòng sáng trưng ánh đèn điện phản quang hất lên bóng lưng cô gái nhỏ đang bất tỉnh nằm xấp phía dưới. Đôi mắt cô bé thỉnh thoảng rung rung khiến hàng mi chuyển động như cánh ve.
- Tiểu Lam Nhi...
Lam Thiên vội chạy tới lật người Thiên Lam sau đó để nó nằm gối đầu trên cánh tay. Đầu nó gục hẳn vào lòng hắn phả hơi thở nóng như lửa thiêu qua chiếc áo sơ mi khiến hắn biết được chuyện gì đã xảy ra. Đưa tay còn lại lên đặt trên trán nó mới thấy nó nóng giật cỡ nào. Chắc chắn là do nó dầm mưa lại còn ngồi khóc một lúc khiến nước mưa thấm vào da thịt khiến bị bệnh.
Hắn trách mình bất cẩn, nó vừa khỏi ốm cách đây một ngày, thuốc còn chưa uống hết giờ lại bị sốt như vậy, hắn thực sự lo lắng rất là nhiều.
***
Ngồi cạnh giường Thiên Lam, Lam Thiên đưa tay cầm lấy bàn tay đã bớt nóng của nó, nói là bớt nhưng tay nó vẫn nóng giật. Hắn thở dài một hơi não lề, đưa một tay chạm vào chiếc khăn đắp lên đầu mới thấy chiếc khăn nó nóng như kiểu ném vào thau nước sôi thiếu điều nó không bốc khói lên thôi. Hắn nhẹ nhàng nhấc chiếc khăn mặt lên khỏi chán nó, đột nhiên hắn quay sang nhìn cô giúp việc cỡ ba mươi tuổi còn đứng đó.
- Cô Dạ Yên cô mệt rồi cô về phòng nghỉ ngơi đi!
- Để tôi ở lại giúp cô chủ!
Cô Dạ Yên mỉm cười hiền từ nhìn chàng trai đang nhìn mình bằng đôi mắt cafe lạnh nhưng có chút buồn phảng phất. Có gì đâu mà mệt cơ chứ, chỉ là giúp cô chủ thay đồ thôi mà. Ở lâu với hai đứa trẻ này từ hai năm trước khi chúng trở về căn nhà này Dạ Yên cảm thấy rất yêu quý hai đứa nó, tuy đôi lúc hai đứa có cãi nhau nhưng cô nhận ra cậu chủ vô cùng yêu cô chủ, hiếm có ai si tình như cậu chủ.
Còn về cô chủ, quả thực Dạ Yên vừa giận vừa thương, giận vì cô chủ không cho cậu chủ cơ hội, thương vì cô chủ quá ngốc chỉ biết làm bản thân tổn thương.
Căn nhà này không lớn, cũng không nhỏ. Nhà có hai tầng, tầng dưới hội tụ tất cả các phòng như phòng khách, phòng bếp, nhà tắm, tầng 2 có hai căn phòng đối diện nhau của cô chủ và cậu chủ còn Dạ Yên xuống phòng giặt đồ nghỉ ngơi ở trong đó cũng khá tiện nghi.
- Cô để tôi chăm sóc cho Tiểu Lam Nhi được rồi!
Biết không thể cãi lý, Dạ Yên cũng đành cúi đầu quay lưng mà trở về căn phòng của mình. Khi Dạ Yên khuất sau cánh cửa phòng đã đóng, Lam Thiên quay lại nhìn khuôn mặt say xưa ngủ trong cơn mê của Thiên Lam, hắn đưa tay vò chiếc khăn sau đó đắp lại như cũ. Đưa tay vuốt khuôn mặt khả ái ấy nhẹ nhàng nhưng trong tim không khỏi run nên. Vẫn câu hỏi cũ...
- Đến khi nào em mới hướng về tôi?
***
Vừa bước chân vào nhà, cả ba chàng trai bắt gặp đôi mắt đen láy to tròn đầy ngây ngô nhìn mình. Cả ba từ từ bước vào trong, duy chỉ có chàng trai xem trừng lớn nhất chậm bước để khoá cánh cửa phía sau. Cả ba chàng trai đều chút ít bị ướt không nhiều cũng chẳng ít, bộ đồ lốm đốm vệt nước mưa cùng với mái tóc cũng bị bết lại chút ít do nước mưa.
Thiên Hoàng chẳng hề chờ ba người mà bé luôn coi là anh trai kia lại gần mà tuột người xuống ghế mà chạy ra chỗ họ mà ôm lấy Vương Nguyên. Vì chiều cao của đứa nhóc ba tuổi cho nên bé chưa cao quá thắt lưng của cậu, nên bé thẳng chân dẫm vào hai bàn chân Vương Nguyên để cao hơn một chút mà ôm lấy eo cậu. Bé không hề để ý tới khuôn mặt nhăn nhó của Nguyên Ca Ca mà vẫn ngây ngô.
- Các anh đi ra ngoài làm gì vậy?
Ngửa cổ lên mà nhìn Vương Nguyên, khuôn mặt nhăn nhó ấy ập vào đôi mắt của Thiên Hoàng đều này khiến bé vô cùng khó hiểu. Anh ấy bị làm sao vậy nhỉ? Bé có làm gì anh ấy đâu? Tại sao anh ấy lại biểu hiện như vậy?
Nhìn khuôn mặt Thiên Hoàng nghệt ra biến dạng sang bộ mặt ngu người đang nhìn lại mình, Vương Nguyên vừa muốn cười vừa muốn khóc. Nhưng dù sao khuôn mặt bé và người lúc nãy... Giống nhau quá... Cậu không còn cảm giác đau ở bàn chân bị trật nhẹ đang bị bàn chân xíu xiu của Thiên Hoàng dẫm lên, mà cậu đau tâm.
- Tiểu Hoàng em đứng xuống đi nha, Nguyên Ca đang bị đau chân!
Vẫn là Đại Ca tinh ý nói đỡ Vương Nguyên cho dù đối với cậu là vô nghĩa. Tuấn Khải nửa quỳ nửa ngồi, môi nở nụ cười cùng với cặp khểnh hổ duyên dáng, một tay cầm cổ tay Thiên Hoàng mà từ từ kéo xuống dời khỏi đôi chân của Vương Nguyên. Nhìn tướng đi của em ấy, cậu cũng đủ hiểu chuyện gì đã xảy ra. Thấy thằng bé nghe lời ngoan ngoãn bước xuống nền nhà Tuấn Khải kéo bé đứng cạnh mình, đôi mắt đen như ngọc lo lắng nhìn xuống đôi chân còn ướt thậm trí lem nhem vài hạt cát do đi trần dưới mưa.
- Nguyên Tử chân em...
- Để Tiểu Hoàng ngủ cạnh em đi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!