Chương 33: Phía sau lưng anh

Đúc hai tay vô túi quần, cậu thanh niên bước đi trên vỉa hè với thần thái vừa cao lãnh vừa cô độc. Con đường này quen quá phải không? Rất quen là đằng khác! Nơi đây chính là nơi cậu gặp người đó! Người con gái mà tưởng đâu sẽ quên lãng và kí ức về người ấy cũng sẽ nhạt phai sau 3 năm qua. Nào ngờ đâu khi cậu nhìn lại phía sau vẫn là người con gái ấy. Đi ngang qua cửa hàng ăn nhanh cậu vô thức nhìn vào trong đó, nhìn qua chiếc tủ kính cậu nhìn thấy chiếc bánh "năm xưa".

Chiếc bánh này ăn vào thực sự rất ngon, nó có mùi thơm của bơ và sữa, vị ngọt ngậy của kem tươi cùng với vỏ bánh giòn tan và... Hương vị của người con gái ấy!

Bước đôi chân lại đó khom người chỉ vào tủ kính nơi có chiếc bánh đó.

- Lão bán! Con mua cái này/ Bác bán cho con cái này!

Cậu giật mình khi có một âm thanh của con gái. Cậu nở nụ cười tưởng trừng đã mất suốt 3 năm qua. Nhưng khi cậu ngẩng lên nụ cười vụt tắt, sự trông mong và hi vọng tan biến. Trước mặt cậu không phải người đó! Mà là... HẠ MĨ KỲ?!

- Nguyên Nguyên!

Mĩ Kỳ nở nụ cười tươi khi thấy cậu đang nhìn mình. Trong đôi mắt đen đang bị nàn sương mù buốt giá che phủ ấy hình như ánh nên tia thất vọng?

- Hai con! Bác xin lỗi chiếc bánh này còn một chiếc thôi...

- Không sao đâu! Con xin phép!

Vương Nguyên gập người chào sau đó quay lưng bước ra cửa trước hai đôi mắt ngỡ ngàng.

- Bác gói lại cho con!

Mỹ Kỳ đưa tiền cho bác bán mỉm cười.

*****

- Cô theo tôi làm gì?

Vương Nguyên khó chịu quay phắt lại lạnh lùng nhìn cô gái tay cầm bọc lilon đen trên tay trước mặt. Thật phiền phức! Cô ta theo cậu làm cái gì cơ chứ? Gây phiền cho cậu bộ vui lắm sao? Nhìn bộ dạng cúi đầu tỏ vẻ sợ hãi của cô ta, đôi mắt cậu trùng xuống. Cậu quay lại bước đi tiếp. Lúc đó, cậu nghĩ rằng là người con gái ấy đó! Nhưng cậu phải thất vọng vì suy nghĩ ấy.

- Nguyên Nguyên! Em muốn đưa cho anh cái này!

Chạy vọt lên chặn đường Vương Nguyên. Mĩ Kỳ đưa đôi mắt nhìn cậu thanh niên ấy đồng thời đôi tay chìa chiếc bọc lilon đen đó lên trước mặt Vương Nguyên.

- Em mua tặng anh chiếc bánh đó! Anh nhận chứ?

Chiếc bánh? Chiếc bánh đó?! Cậu không biết tâm trạng hiện giờ của bản thân nữa. Tại sao lúc đó không phải cô gái ấy? Tại sao trước mặt cậu không phải cô gái ấy? Tại sao cô gái trước mặt này luôn luôn làm những việc giống cô gái ấy cho dù vô tình hay cố ý. Cậu đang cố quên đi mà??

Bịch...

Mĩ Kỳ mở to đôi mắt nhìn sang bên phải của mình, nhìn xuống bọc lilon nằm ngổn ngang trên lòng đường càng mở to hơn khi có chiếc xe đi ngang cán nát bọc lilon ấy.

- Đừng cố làm những gì để gây chú ý với tôi! Tôi đang cố quên đi tại sao cô luôn luôn khiêu gợi người đó lên trong tâm trí của tôi?

Vương Nguyên mất kiểm soát mà hất văng bọc lilon trên tay Mĩ Kỳ ra phía lòng đường. Cậu luôn cố quên đi nhưng cô ta luôn khiến mọi cố gắng tan thành mây khói, luôn khiến cậu rằn vặt bởi ngày ấy cậu về trễ... Cậu về trễ là do cô ta! Chính cô ta đã khiến cậu về trễ để rồi người đó ra đi vĩnh viễn là vì cậu.

- Anh chưa quên cô ta?

Mĩ Kỳ như không tin vào đôi tai của mình. Cậu nói gì cơ? Cậu nói chưa quên cô ta sao? Đã ba năm trôi qua mà cậu chưa quên cô ta sao? Vậy những việc cô làm ba năm qua là công cốc sao?

Vương Nguyên không nói gì lách người đi vượt lên phía trước Mĩ Kỳ nhưng nhanh chóng cậu phải dừng bước vì cô đang ôm chặt cậu từ phía sau lưng. Nhưng cậu lại lạnh lùng tách đôi tay ấy ra sau đó cậu chạy đi thật nhanh để cô ngồi sụp xuống mà khóc.

Cậu biết rất rõ Mĩ Kỳ yêu cậu hết lòng nhưng không thể nào thay thế được người con gái ấy. Cho dù là ai, tốt thế nào, yêu cậu ra sao nhưng vẫn không ai có thể thay thế được người con gái ấy. Có khi ánh nắng không đẹp, đôi khi cầu vồng nhạt màu, cũng giống như cậu và người ấy có duyên nhưng không phận. Dù biết là vậy cậu vẫn không thể nào quên, tình yêu cậu quá lớn vẫn cứ trao cho một mình người ấy.

Từ ngày hôm đó cậu sống với một con người khác, bóng dáng cậu luôn luôn mang cho người nhìn cảm thấy cậu luôn cô độc, cậu vẫn cố chấp tin rằng ngày nào đó người ấy sẽ quay trở về cho dù người ấy đang nằm trong một chiếc hộp chữ nhật lớn được đặt dưới lòng đất kia... Yêu thương ấy vẫn theo cậu từng ngày cũng giống như hình bóng cậu luôn theo cậu từng ngày.

-----

Lẹt kẹt... Lẹt kẹt...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!