Chương 7: Bạn Thân

Reng!!!

- Này! Này!

- Vương Tuấn Khải lay người ngồi kế bên

- Gì thế?

- Khả Nhi lơ mơ mở mắt

- Ra chơi rồi đấy

- Đùa gì chứ? Xong tiết 3 mới ra chơi mà

- cô nhíu mày

- Đồ ngốc! Cậu đã ngủ 3 tiết rồi đấy

- Vương Tuấn Khải khẽ cười, thật bó tay với vẻ ngây thơ hiện giờ cô mà, cứ thế này thì cũng làm tim ai đó " ngừng đập " cho coi

- Ơ thế còn 2 tiết nữa, cậu để tôi ngủ thêm 2 tiết cuối luôn đi

- cô gãi đầu rồi lại gục xuống bàn

- Ngủ thiệt à?

- cậu lại lay người Khả Nhi

- E hèm! Vương Tuấn Khải, đi ăn với tớ nha? Một nữ sinh bước đến, giả vờ ho một cái rồi mời cậu

- Nhưng mà mình...

- Cậu tên gì nhỉ? Mộc Miên đúng không? Rủ cậu ta đi chung đi, nãy giờ cậu ta cứ than chán với tôi đấy

- Khả Nhi ngốc đầu lên cười hiền nhìn cô bạn

- Vậy ak! Tốt quá rồi

- Mộc Miên cười

- Cậu đúng là làm ơn mắc oán, được bổn thiếu gia này mời đi ăn còn chịu, lại còn giở trò bắt thiếu gia đây vận động

- Tuấn Khải lườm xéo cô một cái rồi bỏ đi cùng cô bạn kia

- Mong cậu đi cho khuất mắt

- cô cũng không chịu thua, lườm lại một cái rồi bỏ xuống sân trường ngồi chơi

...

Dưới sân trường...

Hoàng Khả Nhi ngồi tựa vào góc cây si già khuất ở hàng rào, cô muốn chợp mắt một lúc, xem ra chọn chỗ cũng khá yên tĩnh

Bịch!!!

- một trái banh lăn lại gần cô

Nghe tiếng động, theo phản xạ cô liền mở mắt, thấy một chàng trai trạc tuổi bước đến, nhặt trái banh rồi cười với cô

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!