Chương 45: Tôi Là Ai???

- Hả???

- trên đầu Vương Tuấn Khải hiện đầy những dấu hỏi chấm

Hoàng Khả Nhi ngồi đối hiện. mồ hôi túa ra, khuôn mặt biểu cảm đầy vẻ sợ hãi nhìn cậu

- Cậu tránh xa tôi ra

- Cô lặp lại lời nói

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Vương Tuấn Khải hai tay ôm chặt lấy bả vai đang run rẩy vì sợ sệt của cô

- nói tôi biết, cậu vừa thấy gì vậy???

- Chả gì hết ...

- cô ngưng nói một hồi, khuôn mặt trầm tư lại như suy nghĩ việc gì đó, rồi thét lên ôm chặt lấy Vương Tuấn Khải

- Vương Tuấn Khải, cậu đừng bỏ rơi tôi, mãi mãi đừng bỏ rơi, tôi xin cậu, vạn lần xin cậu, đừng đi mà ... hic ... hic ...

- ...

- Vương Tuấn Khải chợt câm lặng, nghĩ gì đó rồi nhìn cô

- cậu vừa mơ gì à?

- Không có, chỉ là ... chỉ cần cậu đừng bỏ tôi là được, làm ơn

- Tôi hứa sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu đâu, sẽ đi với cậu trong suốt quãng đường còn lại, tôi ...

- Như thế là đủ rồi

- cô thở dài

- mà khoan, bây giờ

- cô đưa tay lên, mắt dán thẳng vào đồng hồ

- chết mẹ rồi, trễ việc mất, sáng nay có đại hội của công ty cần tôi đến gấp

Không để ý, cô dùng tốc độ ánh sáng của mình, phóng thẳng vào phòng tắm làm VSCN, quên mất mình vừa đẩy Vương Tuấn Khải té ngửa ra, chỉ vội cười thầm rồi nói nhỏ

- Xin lỗi nhé, đắc tội rồi

- Không có gì

- Tuấn Khải phát ra một câu khá khách sáo nhưng trong lòng chẳng mấy an tâm, vừa ôm đất mẹ thế thì an tâm cái khỉ gì????

...

Tại tập đoàn Hoàng Khả ...

- Tôi có việc đến chiều, cậu có việc thì đi đi. đừng đợi tôi

- Hoàng Khả Nhi hôn nhẹ lên má Vương Tuấn Khải rồi chạy thẳng vào phòng họp

- Xong rồi qua phòng ăn nhé, tôi đợi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!