7h tối ...
Reng!!!
- tiếng điện thoại
Khả Nhi đang soạn tài liệu bị làm cho giật mình, cô tháo chiếc kính xanh dương xuống, bật chế độ loa ngoài
- Ai vậy?
- Tôi đây
- cái giọng trầm của Vương Tuấn Khải vang lên bên kia
Hoàng Khả Nhi tự nhiên cảm thấy nổi hứng muốn châm chọc tên kia, lạnh lùng đáp
- Tôi là ai? Đừng có dở hơi thế?
- Vương Tuấn Khải
- giọng cậu như gằng từng chữ, hết sức nhẫn nại
- mau ra ban công đi
- Không rãnh
- cô cười khẩy
- ra hóng ai à?
- Ừ thì hóng, mau ra đi
Rồi cậu tắt máy, Khả Nhi lắc đầu không quan tâm
- Kệ cậu, ngồi đây làm đề không sướng hơn phải lết cái thân ra đó không công à?
Nhưng mà ... tính tò mò vẫn không kìm chế được ...
- Thôi, ra thì cũng mất mát gì đâu
Rồi cô kéo nhẹ ghế, từng bước ra phía ban công
- Có gì đâu chứ?
- Khả Nhi ngó xung quanh rồi bĩu môi
- Hey!!!
- Vương Tuấn Khải hươ hươ tay ở dưới
- nhanh đi, tối nay tôi khao cậu một bữa
- Không thích đi thì sao?
- cô nói giọng đầy thách thức
- Đào Ngọc Nhi đâu rồi? Rủ cậu ta đi chung ấy
- Cậu có tự đi không hay tôi phải lên đó bế cậu xuống đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!