Chương 32: Suốt Cuộc Trò Chuyện

- Cậu lại muốn gì?

- Khả Nhi nhíu mày nhẹ

- Lâu rồi không gặp, là muốn chào hỏi một tiếng thôi mà

- Vương Tuấn Khải nghiêng đầu, cảm giác rất giống lãng tử trong tiểu thuyết cô đọc lúc nhỏ

- Không cần phải chào hỏi bằng cách này

- Cô nhanh tay đẩy Vương Tuấn Khải ra, nhẹ nhàng đưa tay vuốt tóc cho đỡ rối rồi nhặt điện thoại của mình lên

- nhưng chúng ta không nhất thiết phải chào hỏi, cậu cũng thừa biết đây là WC nữ, cậu vào đây mọi người thể nào cũng hiểu nhầm là cậu ức hiếp con gái nhà lành, không biết giữ thể diện sao?

- Vừa rồi cậu nói nhiều như vậy, nhưng lại không có chút nào gọi là bản chất của Hoàng Khả Nhi 9 năm trước, thật sự đã ...

- Trưởng thành?

- Cô cắt ngang lời, nhếch nhẹ môi

- đúng, con người ai chả trưởng thành

- Đúng

- Tuấn Khải gật đầu

- Không còn việc gì nữa, tôi ra ngoài trước

- Khả Nhi thở một hơi dài rồi chậm rãi bước về cánh cửa

Vương Tuấn Khải không nói gì, giữ nguyên khuôn mặt lạnh, bất ngờ kéo cô lại, ép sát vào tường lần nữa, khuôn mặt anh tuấn hiện giờ như muốn làm cho tụi con gái phát hỏa, đẹp hoàn hảo đến kì lạ, đôi môi nở nụ cười ranh mãnh nhưng không làm người ta chán ghét, để lộ hai chiếc răng khểnh đáng yêu

Nhưng mà, đứng trước Hoàng Khả Nhi đây cũng chỉ là cánh hoa đào đang nở rộ không cảm xúc, cô dường như cảm thấy chán ghét với thái độ đó, khác gì với những hình ảnh của mấy tên công tử muốn cưa đổ cô

- Tính lưu luyến ai vậy?

- Cô nghiêng đầu

- tôi cảm thấy việc đó không có chút thực tế, càng cảm thấy giống giả tạo, cậu đừng hành xử thế, còn nữa, trước mặt tôi, đừng tỏ ra những hành động quá thân mật, tôi cực kỳ không thích

Vương Tuấn Khải không nói gì, lại cười lần nữa

- Tôi chỉ là thấy cậu đáng yêu quá mà cười thôi, tự nhiên muốn ôm thật chặt cậu vào lòng cho những nhung nhớ trước giờ tan biến, tôi đợi cậu lâu rồi, lần này, tôi nhất định sẽ không để cậu vụt mất nữa, nhất định

- Vậy chắc là cậu vẫn còn nghĩ tôi là người của 9 năm trước?

- Khả Nhi cười khẩy, không có cảm giác ấm áp ở đây, thay vào đó làm Tuấn Khải cảm thấy ớn lạnh, nụ cười cứng ngắc

- Tùy cậu, muốn làm gì thì làm, tôi không quan tâm ...

Hoàng Khả Nhi nhẹ nhàng thoát ra khỏi vòng tay cậu, bước đến cửa ra vào WC, trước khi đi còn nói thêm

- Cậu nên nhớ lời mọi người nói, Hoàng Khả Nhi này cũng giống như một con nhím, có thể xù lông bất cứ lúc nào, vậy nên, đừng cố ôm chặt hay có ý định giữ nó cho riêng mình, cậu sẽ tự làm chính cậu đâu đấy ...

Vương Tuấn Khải không nói gì, lẳng lặng nhìn cô, cúi đầu ngẩm nghĩ một lúc rồi tự nhiên bật cười

- Vậy thì tôi sẽ là người thay cho nó bộ da không gai

...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!