Chương 25: Chấm Dứt

Khả Nhi chạy thật nhanh, chạy một cách thục mạng, cô như không tin vào sự việc vừa rồi, phải chi là cô đang nhầm lẫn với một cặp trai tài gái sắc nào đó, hay nó đúng là sự thật, cô mong đó là nhìn lầm, và cô mong đây chỉ là giấc mơ, tự cười nhạt với chính bản thân mình

Nhất định là mơ rồi

Rồi bỗng chốc, tim cô nhói lại, đau quá . Cô khựng lại một lát, thở dốc

- Khả Nhi, nghe tôi nói

- Nghe thấy tiếng kêu thất thanh của Vương Tuấn Khải, cô giật mình, rồi tiếp tục chạy đi

Giờ này cô chỉ muốn đến một nơi đó thật xa, thật im và thật tối, để không ai nhận ra mình. Đến lúc đó cô có thể khóc cho đã đời, khóc chừng nào hết đau thì thôi. Rồi một bàn tay kéo cô lại vào lòng

- Có anh ở đây! Đừng sợ! Cứ khóc đi!

- Giọng Trí Thành ấm áp vang lên bên tai cô

Lúc đầu có hơi sững lại, nhưng sau đó thì không. Ngay lúc này đây, cô cảm thấy Trí Thành như một người anh trai, như một bờ vai vững chắc để cô có thể tựa vào mà yên lòng, cô khóc thút thít. Nước mắt cư thế tuôn ra, cô không buồn, không xấu hổ, cứ khóc đi, khóc chừng nào cạn kiệt nước mắt thì thôi

- Ân Trí Thành! Tránh xa cô ấy ra!

- Vương Tuấn Khải từ đâu bất ngờ chạy đến, đẩy Trí thành xuống đất

- Vương Tuấn Khải, cậu vừa làm chuyện ngu ngốc gì vậy?

- Khả Nhi quát lớn

Thái dương Vương Tuấn Khải khẽ co lại, ánh mắt dần đục ngầu, cậu mạnh bạo lôi Khả Nhi đi

- Theo tôi

- Này cậu, thả ra , tôi nói cậu thả ra

Khả Nhi tức giận chống đối, nhưng lực tay Vương Tuấn Khải quá mạnh làm cô cũng đuối sức dần. Cậu kéo Khả Nhi đến mặt tượng sau căn tin, dồn cô vào một góc, hai tay chống lên vai cô, để cô lọt thỏng ở giữa

- Cậu muốn gì?

- Khả Nhi tức giận trừng mắt

- Tôi muốn cậu tránh xa hắn ra

- Vương Tuấn Khải vẫn chưa hết giận dữ, ánh mắt đã chuyển sang màu đỏ nhạt

- Hắn?

- Đúng, hắn, là cái tên hội trưởng Ân Trí Thành đó, càn xa càng tốt

- Cậu dựa vào đâu mà quản tôi?

- Chả dựa vào đâu hết

- Cậu bệnh vừa thôi, loạn rồi

- Khả Nhi lắc đầu, định đẩy cậu ra nhưng mà, dồn sức vẫn không đẩy được

- đi ra mau, tôi về trại, ngoài đây lạnh, cậu không thấy à?

- Tôi không thấy lạnh

- Vương Tuấn Khải đột nhiên nghiêm túc

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!