Chương 2: Không Đội Trời Chung

- Mình biết ngay cái trường Cao Trung này không có gì tốt đẹp mà

- đi lên lớp mà lòng Khả Nhi nặng trĩu như muốn đi tự tử

Cô bước đến cửa lớp, đảo mắt một vòng xung quanh

- Mình đã từng mơ ước vào trường này, cuối cùng cũng thành sự thật

- Mà nghe nói Vương Tuấn Khải học lớp này thì phải?

- Thật sao? A~~!!! Thần tượng!

Chợt Vương Tuấn Khải đi vào, đám nữ sinh ồ lên một tiếng rồi sì sầm gì đó

...

- Có cần phải thế không?

- Khả Nhi bước vào, tìm bàn có ghi tên mình dẫu biết chỗ ngồi ở đâu

" Làm ơn ai đó nói với tôi đây không phải là sự thật đi"

Rồi cô bước đến bàn mình

- Yô!!! Cậu là Hoàng Khả Nhi sao?

- Vương Tuấn Khải huýt đầu một cái

- Thì sao?

- cô chớp mắt

- Đúng là oan gia ngõ hẹp

- Tưởng tôi thích ngồi với cậu? Đừng có mơ, tôi không có giống cái lũ mắc bệnh ảo tưởng kia đâu

- Hả?

- Vương Tuấn Khải giật mình, quay xung quanh liền bắt gặp hàng chục cặp ngưỡng mộ của nữ sinh, vội vàng cúi đầu ngại ngùng

- Nổi cả da gà

Reng!!!

- Thầy giáo vào kìa

- một nam sinh từ ngoài chạy vào

- Chào các em

- thầy giáo bước vào, trông khá điềm đạm, thầy tên Trương Kiệt, thầy dạy môn Toán, chủ nhiệm lớp này trong vòng một năm, mong các em đón tiếp

- Vâng ạ

- cả lớp đồng thanh

- Được rồi! Tiết đầu tiên chúng ta dành thời gian để làm quen nhau nha, bắt đầu theo dãy bàn từ trên xuống

- Xin chào mọi người

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!