Khả Nhi gãi đầu không biết làm sao đành lấy hộp sữa và bì bánh nhỏ trong cặp ra, là bà già quản gia kia nhét vào đây mà
- Cậu ăn sáng chưa? Chắc chưa rồi, ăn bánh đi
- cô đưa vì bánh đến
- Không ăn, không đói
- Tuấn Khải đẩy lại rồi tiếp tục đọc sách
- Không đói sao? Vậy chắc khác rồi, đọc sách nãy giờ mà, uống sữa đi
- cô không nảnm tiếp tục đẩy hộp sữa đến
- Không khát
- Cậu lạnh nhạt nói
- ...
- cô nhíu mày suy nghĩ, hẳn là tên này trúng độc rồi
- này, cậu sao thế? Hay cậu có vấn đề gì, hay bài tập nào không biết làm, cứ nói đi, tớ chỉ cho, nha?
- Sao cậu phiền phức thế không biết, tớ đã nói là không cần mà
- Vương Tuấn Khải nhăn mặt gắt lên
-...
- cô nuốt nước bọt nhẹ rồi đứng phắt dậy, mạnh tay đẩy chiếc ghế phía sau ngã xuống đất rồi bước qua lớp của Hàn Phong
...
- Hàn Phong đâu?
- Cô lạnh giong nói với mấy nữ sinh đang vui đùa trước lớp
- Ờ... t.. th... thì.... cậu ta ở bên kia
- một nữ sinh sợ sệt chỉ về cuối lớp
Khả Nhi trừng mắt bước về phía Hàn Phong
- Ủa Khả Nhi cậu...
- Hàn Phong chưa nói dứt lời thì
Bụp!
- Khả Nhi tức giận đấm Hàn Phong một cái rồi lấy chân đẩy mạnh cậu xuống đất
- Cậu đã nói gì với Tiểu Khải?
- Cậu nói gì tôi không hiểu
- Hàn Phong chùi nhẹ vết thương trên môi rồi tỏ vẻ ngây thơ
- Đừng giỡn với tôi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!