Chương 44: (Vô Đề)

- Không sao sao đâu ông ạ. Ông cứ ngồi xuống đây với bọn cháu đi

- không hiểu sao nó lại thấy rất quý ông, phải chăng là do ông nó đã mất và cũng lâu rồi nó không được nói chuyện với người nào đáng kính như ông?

Ông nghe nó nói vậy thì cũng không từ chối nữa. Ngồi đối diện với chúng nó.

- Nhìn hai cháu đẹp đôi lắm đấy. Chắc là yêu nhau lắm phải không?

- ông vừa nói vừa gắp vào bát hai đứa mỗi người một miếng cá.

Nó không nói gì, chỉ nhìn sang anh rồi e thẹn cười.

- Dạ vâng ạ

- anh nói rồi cũng quay sang nó.

- Hai đứa phải cố gắng mà trân trọng nhau nhé! Đừng làm gì khiến đôi phương tổn thương. Đến lúc mất đi rồi mới thấy người ấy quý giá. Như ông bà hồi còn trẻ, bà bỏ đi 1 thời gian thật lâu, mãi đến lúc ông tìm được bà thì mới biết được bà đang bị bệnh nặng nhưng ông vẫn quyết định lấy bà làm vợ. Cũng chẳng hiểu tại sao lúc ấy ông lại yêu bà đến thế, làm gì cũng nghĩ đến bà ấy. Cái đấy chắc là do định mệnh an bài rồi.

- ông không ăn mà chỉ ngồi nói, ánh mắt ông hướng ra xa như đang hồi tưởng lại những kí ức của một thời còn trẻ.

- Thế bà đâu rồi hả ông?

- nó tò mò hỏi.

- Bà ấy đang ở trong viện để điều trị, ngày nào ông cũng đến thăm bà ấy. Mở cửa hàng này ra cũng chỉ kiếm thêm chút tiền lo tiền thuốc men cho bà ấy. Chứ cháu nói con cái họ hàng thân thích không có thì dựa vào ai đây?

- ông thở dài nói.

Nó nghe xong mà rất ngưỡng mộ tình yêu của ông bà và cũng ghen tị nữa. Nó và anh cũng yêu nhau như vậy. Nhưng hình như câu chuyện của hai người không được đẹp như của ông bà thì phải. Nó biết nó sắp phải rời xa anh, cũng sắp không bao giờ được nhìn anh gần thế này nữa. Thế nên nó muốn trân trọng từng phút giây khi hai người còn ở bên nhau vì nó muốn giữ lại những kỉ niệm tươi đẹp này. Nó muốn anh nhớ rằng đã từng có một người bạn gái là nó. Nó muốn trong tâm trí anh vẫn còn một góc riêng cho mình.

Bất giác từ lúc nào mà mắt nó cay cay.

- Em sao vậy Jung Jin?

- anh nhìn thấy mắt nó đỏ như sắp khóc thì lo lắng hỏi.

- Em không sao, em nghe thấy ông kể chuyện cảm động quá ấy mà

- nó mỉm cười trấn an anh.

- Thôi mấy đứa ăn đi nhé! Ông còn phải ra trông hàng, nhà hàng cũng đâu phải không có khách đâu

- ông đứng dậy nói rồi đi ra ngoài để lại anh và nó ngồi trong phòng.

Hai người ngồi đối diện nhau nhưng lại không nói câu gì, chỉ tập trung vào ăn. Anh cảm thấy hôm nay nó rất lạ nhưng cũng không hỏi vì anh biết nếu nó đã không muốn nói thì anh cũng không ép. Ăn xong hai người đi ra chào ông rồi đi tới công viên. Hôm nay công viên rất vắng. Hầu như là không có ai ngoài hai người cùng với mấy chú nhân viên. Hai người cùng nhau đi chơi rất nhiều trò và cũng cùng chụp rất nhiều ảnh. Lúc ra về nó cứ ngồi xem ảnh rồi bình luận ríu rít không ngơi.

Sau đó hai người cùng đi đến rất nhiều nơi đến tận tối mịt mới về. Do vừa nãy có uống chút soju nên giờ nó hơi say ngà ngà. Tửu lượng của nó thì rất thấp mà anh không biết vì anh cũng chưa bao giờ thấy noa uống rượu cả. Chiếc xe của hai người dừng ở trước cửa nhà nó. Anh nhìn nó ngủ say như vậy thì không nỡ đánh thức nó dậy nên bèn bế nó vào trong nhà. Khóa cửa đàng hoàng rồi bế nó vào phòng. Vừa đặt nó xuống giường thì anh nghe thấy nó nói.

- Nước, khát nước quá

- nó nói bèm nhèm trong cơn say.

Anh nghe vậy thì vội vã đi lấy nước cho nó uống. Nhấc đầu nó dậy để kề vào người anh, cẩn thận cho nó uống từng hớp nước một nhưng do nó không chịu ngồi yên mà cứ cựa quậy nên không cẩn thận làm nước đổ hết ra váy của nó. Anh thấy vậy thì chân tay luống cuống lay nó dậy nhưng mãi mà nó không chịu. Cũng không thể để cho nó ngủ trong tình trạng như vậy, nó sẽ bị ốm mất.

- Jung Jin à, dậy nhanh đi em. Dậy đi thay quần áo đi, đổ hết nước ra người rồi kìa.

- anh lay lay người nó với hy vọng nó sẽ dậy.

Thế nhưng nó vẫn không dậy hẳn mà nửa mơ nửa tỉnh lăn qua lộn lại trên giường. Sau một hồi thì nó bắt đầu lại kêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!