- Anh...... chắc chắn mình ko làm j` ư?
- con bé nhếch mép
- thế mà tôi lại nghĩ là có đấy.
- Tại sao em lại nói vậy?
- Jun ngạc nhiên nhìn con bé.
- Anh làm j` thì anh tự hiểu hơn ai hết.
- quay sang thằng nhok
- chúng ta về thôi, đừng mất thời gian với loại ng` này.
Rồi ko chờ cho thằng nhok có phản ứng j`, con bé kéo thằng nhok đi nhanh ra ngoài. Ở bên trong nhà, Jun vẫn còn cảm thấy mơ hồ về việc vừa mới diễn ra. Tại sao con bé lại trở nên như vậy?
Bắt thằng nhok dừng xe lại ở một cánh đồng cỏ khá hoang vu, con bé bước xuống xe, ngồi xuống giữa cánh đồng cỏ, đôi mắt hoe hoe đỏ, chợt thấy thật mun khóc.
- Sao thế?
- thằng nhok ngồi xuống cạnh con bé, đưa mắt hỏi.
- Ken này, vợ thì có thể ôm chồng mà ko cần xin phép phải ko?
- con bé hỏi bâng khươ.
Thằng nhok ngạc nhiên, tự nhiên hỏi vậy là ý j`? Sao lại có "chồng
- vợ", "vợ
- chồng" ở đây chứ?
Ko để thằng nhok ngạc nhiên thắc mắc lâu hơn, con bé đột nhiên ôm chặt lấy thằng nhok như lúc sáng. Thằng nhok giật nảy mình, đưa tay đẩy con bé ra nhưng ko đc. Con bé càng siết tay chặt hơn.
- Này, cô làm cái trò j` thế?
- thằng nhok la toáng lên.
- Yên nào. Làm ơn, chỉ một lát thôi.
- Nè!
- Chẳng phải tôi là vợ anh sao? Chỉ là ôm một xí thôi mà.
- con bé khẽ nhăn mặt, siết chặt tay hơn nữa.
- Cái này......
Thằng nhok ko bik nói j` hơn, đành ngồi yên. Con bé vẫn ôm thằng nhok. Hai đứa ngồi im lặng một lúc lâu, chẳng nói j`. Chỉ có thi thoảng, con bé dường như lại siết chặt tay hơn một chút. Một hồi lâu, con bé bỗng cất tiếng.
- Rất ấm. ko ngờ ôm anh lại ấm vậy, bik vậy đã ôm từ lâu.
- con bé khẽ mỉm cười.
- Cô nói mà ko bik ngượng hả? Tự nhiên con gái lại đi ôm con trai, lại còn thản nhiên nói vậy nữa, cô thật là.....
- thằng nhok lắc lắc đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!