Sáng hôm sau, con bé dậy muộn. Nó vẫn bình thản trong khi h học đã tới gần, thật tình mà nói thì nó chẳng mun đi học chút nào nhưng lại sợ mọi ng` lo lắng nên lại thôi. Con bé mệt mỏi bước đi, nó ước j` có thể đi mãi thế này nhỉ? Đi mãi ko ngừng nghĩ, đi mãi ko có thời gian để nghĩ về những chuyện khác. Như thế thì tốt quá. Một cái xe quen thuộc dừng lại trước mặt con bé.
- Nè, cô ko mun bị trễ học đấy chứ. Lên đi.
- thằng nhok hất đầu, bảo con bé lên xe.
- Sao hôm nay tốt đột xuất thế.
- Đừng nhiều lời, có lên ko thì bảo.
- Tất nhiên. Nhưng... anh có thể cho tôi lái xe đc ko?
- con bé ngập ngừng hỏi.
- Cô mà cũng bik lái xe ư?
- thằng nhok ngạc nhiên
- nếu thế trước đây sao cô ko tự lái xe đi học?
- Tất nhiên là tôi bik rồi, nhưng mọi ng` ko cho tôi lái, chẳng hiểu họ sợ cái j`. Anh cho tôi lái chứ? Tôi rất mun xả stress.
Thằng nhok im lặng suy nghĩ rồi cũng gật đầu.
- Thôi đc rồi, cô lái đi. Nhưng đừng có đâm đầu vào mấy chỗ tương tự như cột điện hay gầm xe tải đó (ax).
- thằng nhok lo lắng thêm vô, ko thể tự nhiên gia đình con bé ko cho nó lái xe đc, chắc chắn là có nguyên do.
- Yên tâm đi.
Con bé nhanh chóng tót lên xe, cầm tay lái. Nó hít một hơi thật sâu rồi nhấn ga. Chiếc xe lao đi với vận tốc...120 km/h. Thằng nhok suýt nữa là rớt ra khỏi ghế vì quá ngạc nhiên. Còn con bé thì tỏ vẻ rất thích thú. Đã lâu lắm rồi nó ko đc đụng tới cái xe. Nhiều khi nó có ý định trốn ông nội và ba mình lái xe đi đâu đó nhưng lại thôi khi nghĩ đến vẻ mặt của 2 ng` khi bik chuyện. Ghê lắm. Chết là cái chắc. Con bé lại nhấn ga. Vận tốc lúc này là 140 km/h.
Gió phả vào mặt đau rát, nhưng đối với con bé thì nó lại thấy rất dễ chịu. Trong lòng nó h đã bớt rối loạn hơn.
Khoảng 10 phút sau tụi nó đến trường (đi với tốc độ thế mà). Thằng nhok đẩy cửa bước ra khỏi xe, nhìn con bé chằm chằm.
- H thì tôi bik tại sao nhà cô ko cho cô lái xe rồi.
- Huh? Tại sao?
- Bởi vì cô là một kẻ nghiện tốc độ.
- Ôh`! Cái này thì anh đúng đấy. Tôi thường dùng cách đó để giảm stress. Nhưng vì như thế mà ko cho tôi lái xe thì hơi vô lí.
- Ko vô lí đâu, có lí đấy. Họ sợ cô gặp tai nạn khi đi kiểu này.
- Tôi thấy bình thường mà, chẳng phải anh cũng chạy như thế sao?
- Nhưng tôi khác, tôi là con trai, còn cô là con gái, hơn nữa còn là một tiểu thư. Thật sự, càng ngày tôi càng ko thể tin nổi cô là tiểu thư của tập đoàn Thanh Thiên. Ah`! Đúng rồi, cô nghiện tốc độ mà, sao bữa trước tôi chở cô cô hét ghê thế.
- Tôi hét vì phần khích ấy mà. Cảm ơn anh vì đã cho tôi lái, tôi cảm thấy đỡ hơn nhiều rui`.
Con bé bước xuống xe, đi vào lớp. Thằng nhok cũng bước theo nó, sợ có chuyện j` xảy ra thì nguy. Ơh, mà nguy cái j` nhỉ? Ko lẽ nó đang lo lắng cho con bé? Ko thể nào. Chắc nó chỉ sợ bị ông nội mắng thôi. Uh`! Chắc chắn là thế
- thằng nhok tự trấn an bản thân.
Khi con bé bước vào, tất cả mọi ng` trong lớp đều quay sang nhìn nó, mặt ai nấy tái xanh tái xám. Con bé ko nói j`, đi đến chỗ ngồi. Theo thói quen, nó đưa mắt nhìn về phía bên phải. Trống. Hôm nay Hana ko đi học. Con bé thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay lập tức, mặt nó tái lại. Hana sao tự nhiên lại ko đi học? Ko lẽ... có chuyện j` xảy ra ư? Sợ. Sao nó thấy bất an thế này?
- Cậu vẫn ổn chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!