Chương 18: (Vô Đề)

- Tên Ken chết tiệt, ko bik biến đi đâu mất, ko chịu chở mình về. Còn cả Hana nữa, bận j` mà bỏ rơi bạn bè thế này chứ. Ko bik hôm nay có xảy ra chuyện j` ko nữa, thiệt tình...

- con bé lẩm bẩm, hôm nay nó lại phải đi bộ về một mình, hi vọng lịch sử ko tái diễn.

Đi đc một đoạn, vẫn ko thấy j`, con bé đã thấy an tâm. Bây h thì đã ra đến đường chính, mọi ng` qua lại đông đúc, con bé ko còn lo lắng nữa, nó ung dung chậm rãi đi về.

KÍT!

Một chiếc xe màu đen phân gấp, đậu ngay sát con bé làm nó giật mình. 2 ng` mặc đồ đen, đeo kính đen từ trong xe bước ra. Suy nghĩ đầu tiên đến với con bé là: "mấy ng` này nhìn cứ như mafia í". 2 ng` tiến lại phía con bé, nó cũng ko để ý lắm.

Uhm... Uhm...

Con bé ko nói đc, cứ như bị ai bik miệng lại. Mà đúng thế thật. Miệng con bé bị bịt. Rồi nó thấy đầu nó đau như búa bổ. Đúng rồi, lúc nãy nó bị 2 ng` mang đồ đen kia chụp thuốc mê thì phải. Con bé cố gắng mở mắt ra. Mắt nó nặng trĩu, cứ như bị cục tạ đè lên vậy. Hé mắt nhìn, con bé ko thấy rõ lắm, mắt nó thấy mờ quá. Cố gắng căng mắt ra nhìn, con bé có thể thấy rõ mình đang ở trong một nơi khá tồi tàn, có lẽ là một nhà kho đã bỏ hoang, có mấy tên đứng canh nó.

Con bé tìm cách rút tay ra khỏi sợi dây thừng buộc chặt. Dây buộc chặt quá, tay con bé bắt đầu rỉ máu. Nhưng nó ko thể bỏ cuộc. Nó vẫn cố gắng. Đúng lúc đó, một tên quay sang phía nó.

- Thưa anh, có vẻ cô ta đã tỉnh

- tên đó nói ột tên đứng ở góc khuất ánh sáng bik, có vẻ là một ai đó tương tự như thủ lĩnh, ng` cầm đầu.

- Tháo bịt miệng nó ra đi.

Tên kia tuân lệnh, tháo bịt miệng con bé ra, con bé ho khù khụ.

- Các ng` là ai, soa lại bắt tôi?

- con bé vừa nói, vừa cố tháo dây thừng.

- Có vẻ như cô đã vô tình đắc tội với ng` ta mà ko bik nhỉ.

Đắc tội ư? Con bé có đắc tội với ai nhỉ? Ah`, mà kể ra thì cũng nhiều lắm, nhưng chắc ko có ai dám làm chuyện này đâu, có ai dám đụng đến tập đoàn Thanh Thiên nhà nó đâu chứ. Lạ nhỉ, rốt cuộc là ai ta? Đúng rồi, ko lẽ... Con bé chợt nhớ ra, đúng vậy, Bona ko bik nó là ai. Đúng rồi, chắc chắn chỉ có cô ta mới làm thế này. Con bé nghiến răng, dám bắt nó thế này, nó sẽ ko để yên đâu.

"You make me cry, make me smile,

make me feel that love is true

You always stand by my side

I don't want to say goodbye..."

Chuông điện thoại con bé vang lên. Một tên liền cầm lên. Tắt máy.

Cuộc điện lúc nãy chính là của thằng nhok. Đã tối mà vẫn chưa thấy con bé về, tự dưng nó thấy nôn nao, lo lắng dễ sợ. Thằng nhok cứ đi ra đi vào, có chục lần mà mãi cũng chưa thấy con bé về, nó đành gọi điện xem sao. Con bé tắt máy. Nó tức. Rồi nó nghĩ, vì cớ j` mà con bé tắt máy. Ko thể là do thấy số nó gọi đến. Nó đã từng bắt con bé hễ thấy nó gọi là phải ngay lập bắt máy, cấm viện lí do. Nó có linh cảm con bé đã gặp chuyện chẳng lành.

Hiện ko ai bik con bé là ai, vì vậy rất có thể... Ngay lập tức, thằng nhok chạy biến ra khỏi nhà, lái xe đi tìm con bé.

Trong lúc đó, ở nhà kho bỏ hoang:

- Chỉ cần ta thoát đc, ta sẽ cho các ng` thành tàn phế cả. Các ng` rồi sẽ phải trả giá.

- Kìa, cô bé nhìn xinh đẹp thế này mà sao ăn nói mạnh miệng thế.

- một tên tiến lại, vuốt mặt con bé.

- Tránh xa ta ra, khốn kiếp.

- con bé đã tháo đc sợi dây buộc. Ngay lập tức, nó túm lấy tay tên kia, vật hắn xuống đất.

Mấy tên còn lại thấy thế thì liền chạy lại. Con bé nhảy bật lên, tung một cước vào tên gần nhất. Rồi nhanh như cắt, nó xoay ng`, đá ngay mặt tên phía sau lưng. Một tên bắt đc tay con bé, ko hốt hoảng, lập tức, con bé nắm chắt lấy tay tên đó, nảy ng` lên, lộn một vòng từ trước mặt lui sau lưng hắn, vất hắn xuống đất như vất một món đồ thừa thải, ko cần nữa. Đo ván. Cũng may là con bé có học karate, judo..., nếu ko chắc nó tiêu rồi. Cứ thế, con bé hạ gần hết bọn chúng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!