Phục Tâm Thần ngồi xe chùa Vô Danh về nhà. Lúc hắn xuống xe còn nghe bác tài nói: "Chuẩn phu nhân đi thong thả."
Ba chữ "chuẩn phu nhân" lọt vào tai khiến Phục Tâm Thần cứng đơ. Tuy rằng sáng nay Nhạc trụ trì đã thông báo việc đính hôn với mọi người, nhưng vì sao bác tài lại sửa miệng nhanh như vậy?
Phục Tâm Thần cũng chẳng nghĩ ngợi sâu xa, hắn nở nụ cười gượng gạo, sau đó tạm biệt ông ấy.
Khi bước vào thang máy, đầu óc Phục Tâm Thần vẫn rối bời. Mọi chuyện xảy ra quá vội vàng và đường đột, vừa ngủ dậy một giấc thì bị đánh dấu và trở thành chuẩn phu nhân?
Đây đúng là tiến bộ vượt bậc mà!
Đầu óc Phục Tâm Thần không theo kịp tiết tấu này, nhưng may mắn thay Nhạc trụ trì từng chào hỏi cha mẹ hắn… Bằng không, chẳng biết phải giải thích làm sao.
Vừa bước vào đã thấy hai ông bà ngồi đợi. Tuy đang ở trong nhà mình nhưng hắn vẫn ngượng ngịu cực kỳ: "Cha mẹ, con về rồi đây."
Bọn họ nhìn băng gạc dán trên cổ hắn, nét mặt hơi mất tự nhiên.
Trông cha mẹ dường như không vui nên hắn bèn úp úp mở mở: "Nhạc trụ trì đã nói với cha mẹ phải không? Y bảo gì?"
Đôi vợ chồng đồng loạt ngó nhau, rồi Kiều Dung Dung ho khan hai tiếng: "Y nói có một phụ nữ cố tình phóng pheromone để cám dỗ y nên mới xảy ra cớ sự này, đúng chứ?"
Phục Tâm Thần gật đầu quả quyết: "Dạ phải, là chuyện ngoài ý muốn thôi."
Nhưng Phục Kiến Phong vẫn nghi ngờ cái lý do này lắm, Nhạc Tử Thú là ai? Một người phụ nữ bình thường sao có thể gài cậu ta vào tròng? Hơn nữa Phục Tâm Thần đang yên đang lành tại sao bị cắn?
Vì Phục Kiến Phong sợ mình tỏ ra thành kiến với y nên chẳng nói thêm gì, chỉ lờ mờ hỏi: "Chuyện hai đứa kết hôn, con có nguyện ý không?" Nếu Phục Tâm Thần không yêu Nhạc Tử Thú, đương nhiên ông sẽ từ chối cuộc hôn nhân này, cho dù bị đe dọa đến mạng sống cũng vậy.
Trước mặt Nhạc Tử Thú hắn tỏ ra e lệ thế thôi, nhưng khi trao đổi với mẹ cha hắn cảm thấy tự tin hơn nhiều lắm: "Con tự nguyện."
Thấy ông trầm ngâm, Phục Tâm Thần bèn tiếp tục trình bày: "Cha mẹ từng khuyên con nối lại tình xưa, dạo gần đây con đã kỹ rồi. Mặc kệ chuyện này có xảy ra hay không thì con chỉ muốn ở bên y trọn đời trọn kiếp."
Phục Kiến Phong nghe xong khe khẽ thở dài, tâm trạng vô cùng phức tạp. Phục Tâm Thần hết mực yêu đối phương, hơn nữa Phục Kiến Phong không thể nào tác động đến Nhạc Tử Thú, chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Suy nghĩ của Kiều Dung Dung cũng y hệt chồng mình. Bà buột miệng bảo: "Nếu phải duyên phải nợ thì mẹ chúc hai con hạnh phúc trăm năm."
Phục Tâm Thần quan sát biểu cảm của hai ông bà, tiếp theo hỏi bằng chất giọng hoài nghi: "Trước đó cha mẹ xua con tới gặp y mà, sao bây giờ trông cứ như mất hứng?"
Kiều Dung Dung sửng sốt phân bua: "Mẹ hi vọng tụi con chậm rãi yêu nhau, cái gì cũng cần có trình tự! Nhưng bất thình lình con bị đánh dấu, để rồi hai đứa vội vã kết hôn…"
Phục Tâm Thần hiểu ra vấn đề, sắc mặt cũng lúc trắng lúc đỏ: "Chà… đây là sự cố thôi…"
Kiều Dung Dung bật cười: "Đúng vậy! Đột ngột xảy ra, ai cũng không thể tin được! Nhưng các con yêu đương nồng cháy thì cũng là chuyện tốt chứ sao!" Bà thốt ra lời hay ý đẹp khiến Phục Tâm Thần cũng an tâm phần nào.
Thân làm mẹ, đương nhiên bà hiểu rõ tính cách của con trai. Hắn là loại người nước chảy bèo trôi, không có chính kiến, dễ dàng bị người khác đánh lừa. Tầm này gặp được Nhạc Tử Thú thì cả đời con tôi chỉ có nước bị dắt mũi thôi. Rồi bà chợt nghĩ, dù là bất cứ Omega nào, nếu trót ở bên cạnh Nhạc Tử Thú thì chẳng ai leo lên đầu y nổi!
Bà hỏi Phục Tâm Thần ngay: "Con định khi nào dọn vào chùa?"
Hắn chợt giật mình: "Tụi con chưa đám cưới mà… Sao vào ở chung được?"
Kiều Dung Dung đáp: "Con vừa bị đánh dấu, có thể dẫn đến rối loạn pheromone. Để Alpha đánh dấu con chăm sóc cho là ổn thỏa nhất."
Phục Tâm Thần vẫn chưa thích nghi với thân phận Omega đã có chủ rồi. Hắn quay đầu nhìn cha mình, dường như ông chưa chấp nhận việc đứa con trai độc nhất đã thành bắp cải bị heo ăn sạch.
"Vội vàng làm chi?" Giọng Phục Kiến Phong cộc cằn không vui, "Mới cắn phát đã rối loạn? Chuyện này hiếm lắm!"
Kiều Dung Dung trừng mắt nhìn chồng: "Hiếm nhưng nhỡ xảy ra thì sao?" Bà là Omega, thừa biết mỗi khi phát tình vô cùng khó chịu.
"Cũng có phải lăn đùng ra chết đâu." Dưới thân phận Alpha, Phục Kiến Phong khó đồng cảm với tình huống này. "Nếu gặp phải chuyện gì cứ để Nhạc trụ trì đến đón con mình là được. Dù sao nó sắp kết hôn rồi, thời gian ở cạnh cha mẹ ngày càng ít. Nó vẫn chưa thành hôn mà bà gấp gáp đuổi đi, người ngoài nghe xong còn thấy lạ."
Kiều Dung Dung cũng tức tối, quay sang hỏi Phục Tâm Thần: "Ý con sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!