Chớp mắt đã đến tháng năm năm sau.
Sáng sớm một ngày chủ nhật, Trần Nhiễm Âm vẫn đang say giấc thì trên mặt bỗng bị tát một cái, sau đó nghe thấy một giọng nói tràn đầy năng lượng: "A, a!"
Dậy chơi với con!
Cô đau khổ nhíu mày, tuyệt vọng hé mắt, phát hiện nhóc con này rất công bằng, sau khi đánh yêu cô một cái thì lại đi gọi bố bé.
Bàn tay nhỏ nhắn trắng mịn mũm mĩm vỗ lên mặt bố cô bé, nghe vô cùng lảnh lót… Tính ra công chúa ra tay vẫn còn nể mặt lắm.
Khoảnh khắc đó, Trần Hoàng thật sự muốn nói với công chúa yêu quý của mình một câu: "Vỗ nhẹ thôi, đừng vỗ hỏng gương mặt đẹp trai của bố con!"
Cố Kỳ Châu cũng bị vỗ tỉnh dậy.
Bạn nhỏ Trần Hữu Lâm vô cùng vui vẻ, vừa ngồi bên giường huơ tay múa chân vừa gọi lớn: "A, a!"
Mặc dù nhóc con vừa tròn tám tháng vẫn chưa biết nói, nhưng Cố Kỳ Châu hoàn toàn có thể nghe hiểu ngôn ngữ bé con: Dậy cả đi, chơi với con!
Sắc bên ngoài cửa sổ chỉ mới lờ mờ sáng, có lẽ bây giờ còn chưa đến sáu giờ rưỡi.
Cố Kỳ Châu thở dài một hơi, vừa bất lực vừa buồn cười nhìn con gái: "Tối thì không ngủ, sáng còn dậy sớm, tinh thần hăng hái nhỉ? Dẫn con đi đội cảnh sát đặc nhiệm huấn luyện nhé? Huấn luyện cho một mình con."
Trần Hữu Lâm: "A! A!"
Cố Kỳ Châu: "Cãi? Con còn nhỏ mà không chịu ngủ, chỉ biết giày vò bố mẹ, đây là hành vi mà giới trẻ thời nay nên có sao? Ngày mai nộp bản kiểm điểm hai nghìn chữ, nếu không phạt con đứng nghiêm."
Trần Hữu Lâm: "&*…? %…"
Cố Kỳ Châu: "…"
Anh nhìn vợ mình bằng vẻ mặt phức tạp: "Hình như con bé đang mắng." Sau đó lại thở dài: "Làm đội trưởng nhiều năm như vậy, lần đầu tiên có người cãi lại anh, lại còn là một tân binh mới tròn tám tháng tuổi."
"Ha ha ha ha." Trần Nhiễm Âm cười lớn, an ủi chồng: "Em hiểu một ít ngôn ngữ trẻ con, em làm chứng con bé không mắng, con bé chỉ yêu anh quá thôi, thấy anh về nên phấn khích đấy."
Ngày nghỉ lễ chung, bộ công an là bận nhất, qua ngày một tháng năm Cố Kỳ Châu mới về nhà.
Tối qua anh vừa về nhà bạn nhỏ Trần Hữu Lâm đã phấn khích, hai giờ đêm còn chưa ngủ cứ quấn lấy bố, hôm nay lại dậy sớm, muốn bố mẹ chơi cùng cô bé, tràn đầy năng lượng.
Cố Kỳ Châu nghiêm mặt nói: "Có phấn khích thế nào đi nữa cũng không được giày vò bố mẹ." Rồi lại nghiêm túc nhìn con gái: "Con nói xem một ngày con uống mấy bình sữa? Ăn bao nhiêu bữa? Giày vò bố mẹ thì thôi đi, con đã cống hiến được gì cho xã hội rồi?"
Trần Nhiễm Âm: "…"
Nghe cũng đúng nhưng con bé mới tám tháng tuổi thôi mà! Con bé cống hiến gì cho xã hội được chứ?
Nhưng bạn nhỏ Trần Hữu Lâm chỉ cười khanh khách, hai chiếc răng nhỏ vừa nhú ra trông vô cùng đáng yêu.
Cố Kỳ Châu cũng cười, vừa ngồi dậy vừa nói: "Được rồi, cống hiến sự dễ thương cho xã hội." Nói xong, anh bế con gái lên: "Thay tã thôi, thay tã xong bố pha sữa cho con."
Bây giờ Trần Hữu Lâm hoàn toàn có thể nghe hiểu, cô bé ngoan ngoãn gật đầu.
Trần Nhiễm Âm cạn lời, thầm nghĩ: Thì ra hai người đang diễn hài? Chỉ có mình tôi là tình cảm chân thành?
Được, trẫm hiểu rồi, trẫm là người ngoài!
Trẫm ghen!
Lúc Cố Kỳ Châu thay tã cho con, Trần Hoàng chua xót xuống giường, vào nhà vệ sinh làm vệ sinh cá nhân.
Bây giờ họ đã chuyển đến nhà mới, diện tích nhà mới lớn hơn căn nhà cho gia đình cảnh sát trước đây rất nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!