Chương 8: (Vô Đề)

Cố Kỳ Châu không biết vừa rồi tại sao lại thốt ra câu nói đó, nhưng bây giờ anh lại hối hận.

Sau khi Trần Nhiễm Âm rời đi, anh thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng lại không hề có cảm giác thoải mái, ngược lại trong lòng càng phiền muộn hơn. Giống như bị móng vuốt của một con mèo nhỏ cào cào, còn là cái kiểu cào cấu không có mục đích, gãi chỗ này, sờ chỗ kia, bắt cũng không bắt được, lại càng không thể bỏ qua, khiến anh vừa hụt hẫng vừa bối rối.

Hoặc có thể nói cô là yêu tinh có đạo hạnh cao thâm, chỉ cần thả lỏng một chút sẽ bị cô thừa dịp lợi dụng.

Cố Biệt Đông chống cây lau nhà nghiêng người, đôi mắt nhỏ tinh nghịch nhìn ông cậu nhà mình vừa có chút tò mò vừa hóng chuyện: "Cậu và cô giáo chủ nhiệm lớp bọn cháu là bạn học cấp ba?"

Cố Kỳ Châu hỏi ngược lại: "Làm sao cháu biết được?"

Cố Biệt Đông: "Giáo viên chủ nhiệm của bọn cháu nói đấy." Cậu giải thích: "Lúc ở trong phòng làm việc cô ấy đã nói như thế. Cô ấy cũng nói trước đây đã từng nhìn thấy cháu, ở cổng trường của hai người."

Cố Kỳ Châu cũng không phủ nhận, thở dài: "Ừm, lúc đó cháu mới được năm tuổi."

Một độ tuổi đặc biệt đáng xấu hổ, nhưng làm thế nào mà một đứa trẻ có thể biết điều gì là xấu hổ hay không?  Chuyện mất mặt đều là người lớn.

Ngày hôm đó, anh thực sự rất xấu hổ.

Đó là một ngày thứ Sáu, trường học tan học lúc 6 giờ chiều, những học sinh đã sinh hoạt trong trường suốt cả một tuần cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại ra khỏi cửa.

Dù nhà trường đã quy định học sinh không được đi xe máy đến trường, nhưng vẫn luôn có những kẻ cứng đầu cứng cổ thích vi phạm nội quy, không sợ chết, ngang ngạnh dám khiêu khích quyền uy, Trần Nhiễm Âm là một trong số đó.

Phần lớn nhóm người ngang ngạnh này đều đi xe mô tô điện đến trường, chỉ có mình cô đi mô tô chạy bằng dầu, cũng là do người thân trong nhà đã quá nuông chiều cô, chiếc mô tô cô đi là loại xe được nhập khẩu, dù chưa tính chi phí lắp ráp sữa chữa thì chiếc xe này ít nhất cũng ba mươi ngàn, hơn nữa cô còn rất hào phóng, ai đến tìm cô mượn xe cô cũng đồng ý.

Là một chiếc mô tô màu xanh đen, thoạt nhìn cực ngầu, đừng nói là con trai, ngay cả con gái nhìn thấy cũng rung ring.

Sau khi tan học ngày hôm đó, vừa bước ra khỏi cổng trường anh đã nhìn thấy chị gái mình. Chị gái anh lái xe đến đón anh tan học, đứng bên cạnh còn có một cậu bé mặc áo khoác đen. Cậu bé này chính là Cố Biệt Đông lúc năm tuổi. Đúng rồi, lúc đó thằng bé còn chưa được gọi là Cố Biệt Đông, mà là Triệu Hòa Lâm. Bởi vì ba thằng bé họ Triệu, còn mẹ nó họ Lâm. Đó là lý do tại sao thằng bé lại có một cái tên tùy tiện như vậy, nhưng ba mẹ thằng bé lại cho rằng cái tên này rất thân thương.

Sau này mới đổi lại là Cố Biệt Đông, cái tên đó là bà ngoại làm bác sĩ pháp y của thằng bé đặt lại một lần nữa, có nghĩa là tạm biệt mùa đông lạnh giá.

Cậu nhóc Triệu Hòa Lâm còn cầm trên tay một món đồ chơi Ultraman, đó là Ultraman Tiga yêu thích của nó. Ngay khi nhìn thấy cậu mình, cậu nhóc liền bạch bạch chạy tới chỗ anh, rồi tạo tư thế Ultraman kinh điển về phía anh — cánh tay trái để ngang ngực, cánh tay phải chống lên, đôi chân ngắn ngủi một trước một sau bước tới lui.

"Biu ~ Biu ~ Biu ~" tiến đến cho ông cậu nhà mình ba đòn "tấn công ánh sáng".

Ông cậu này đương nhiên cũng không khách khí, trực tiếp cướp lấy Ultraman mà cậu nhóc đang cầm trên tay phải, sau đó vắt ngang tấm thân ngọc ngà của Ultraman, hướng về phía đầu nó bắn một phát: "Diga đã bị ta bắn chết."

Cậu nhóc Triệu Hòa Lâm tức giận đến nỗi khóc lóc chạy đi tìm mẹ tố cáo. Nó mặc kệ, Diga sẽ không chết, thế giới này phải có ánh sáng!

Chị gái anh là Lâm Giai Tống vừa cúi người lau nước mắt cho con trai, vừa trừng mắt nhìn thằng em trai nhà mình: "Em nói xem em lớn như vậy rồi, còn bắt nạt thằng bé làm gì chứ?"

Anh còn rất hợp tình hợp lý: "Là nó "biu" em trước." Lại ôm ngực nói,"Em bị ánh sáng làm bị thương."

Chị gái trợn tròn mắt nhìn anh, sau khi dùng lòng bàn tay lau nước mắt cho con trai một cách thô lỗ, chị ấy đứng thẳng người: "Trông thằng bé một chút, chị đi siêu thị mua vài thứ." Nói xong, chị ấy sải bước về phía một siêu thị nhỏ trước cổng trường.

Sau khi mẹ đi, Triệu Hòa Lâm cũng ngừng khóc, nhưng vẫn mang thù, quyết định không thèm để ý ông cậu nhà mình nữa, thỉnh thoảng dùng đôi mắt nhỏ đầy phẫn nộ liếc mắt nhìn anh.

Anh đang cảm thấy buồn cười, vừa định dỗ cháu trai thì giọng nói của Trần Nhiễm Âm đột nhiên vang lên từ phía sau: "Lâm Vũ Đường!"

Còn không chờ anh xoay người, cả người cả xe đã dừng trước mặt anh.

Không một cậu bé nào có thể cưỡng lại sự cám dỗ của những chiếc mô tô, ánh mắt Triệu Hòa Lâm ngay lập tức sáng lên, Ultraman cùng ánh sáng công lý gì gì đó lập tức trở thành dĩ vãng, giây phút này, trong ánh mắt đen nhánh linh hoạt của cậu nhóc chỉ còn lại chiếc hình ảnh mô tô cực ngầu, còn nhịn không được thốt lên một tiếng thán phục: "Oa! Chiếc xe này đẹp quá!"

"……"    

Lúc đó anh vẫn chưa ý thức được, đây chỉ là sự khởi đầu của sự xấu hổ đó.

Trần Nhiễm Âm bị chọc cười, đôi chân thon thả đặt trên mặt đất, cô cởi mũ bảo hiểm, một tay ôm mũ vào trong ngực, nhìn anh hỏi: "Em trai của cậu?"

"Cháu trai." Anh cố hết sức trả lời ngắn gọn nhất có thể, đồng thời cố ý tránh ánh mắt của cô, bởi vì mới một tuần trước, anh đã được toàn trường công nhận là "người của chị Trần", mặc dù giữa hai người bọn họ thực sự không có gì cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!