Khi Cố Kỳ Châu bước vào phòng sách, Trần Nhiễm Âm đang nói chuyện với Cố Biệt Đông. Cô đang ngồi trước bàn làm việc, Cố Biệt Đông chắp tay sau lưng thành thật đứng bên cạnh cô. Sau khi nghe thấy tiếng bước chân, cả hai đồng thời quay đầu lại nhìn Cố Kỳ Châu.
Cố Kỳ Châu bước đến chỗ hai người bọn họ, vẻ mặt không chút thay đổi, ngồi xuống sau bàn làm việc.
Trần Nhiễm Âm ngửi thấy mùi khói, Có Biệt Đông cũng ngửi thấy, cau mày bắt lực nghĩ: Giáo viên chủ nhiệm của cháu đợi cậu cả nửa ngày, vậy mà cậu lại trốn trong phòng ngủ để hút thuốc? Điều này là quá thiếu tôn trọng với người đẹp Trần rồi!
Không đợi Có Kỳ Châu lên tiếng, Trần Nhiễm Âm trước tiên nói với Cố Biệt Đông: "Em đi ra ngoài trước, cô muốn nói chuyện riêng với cậu của em."
---Đọc full tại ---
Cố Biệt Đông sửng sốt: Tại sao lại muốn nói chuyện riêng? Có điều gì cậu không thể nghe sao?
Cố Kỳ Châu lại bổ sung thêm một câu: "Nhân tiện đóng cửa lại luôn."
Cố Biệt Đông: "......" Hả?
Trần Nhiễm Âm không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn Cố Kỳ Châu một cái
Cố Kỳ Châu coi như không nhìn thấy.
Cố Biệt Đông mơ hồ, luôn cảm thấy bầu không khí có chút kỳ quái, không hiểu sao lại cảm thấy bản thân hiện tại rất dư thừa, bỗng nhiên đứng ngẩn người trong phòng sách... Nhưng cũng không đúng, không phải hôm nay người đẹp Trần tới thăm nhà sao? Vậy. thì nhân vật chính của chuyến thăm nhà này không phải là cậu ư? Như thế nào lại bảo nhân vật chính ra ngoài?
Mặc dù trong lòng bạn học Đông Đông tràn đầy nghỉ ngờ, nhưng do bầu không khí hiện tại không ổn lắm nên cũng không dám phản bác lại, đành phải ngoan ngoãn rời đi, đóng cửa lại theo yêu cầu của ông cậu nhà mình, sau đó đi về phía phòng khách. Nhưng mới bước ra ngoài được vài bước, cậu nhanh chóng im hơi lặng tiếng quay lại, tập trung nín thở áp sát lỗ tai vào cánh cửa.
Trong phòng làm việc chỉ còn lại hai
người bọn họ.
Rèm cửa vẫn mở như cũ, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng.
Giữa hai người có một cái bàn, vẫn là cái bàn gỗ nguyên khối kiểu cũ được bao phủ bởi một lớp kính trong suốt, ánh nắng chiếu vào mặt bàn, tắm kính phản chiếu ánh sáng lấp lánh vàng rực.
Dưới lớp kính dày đó có một chiếc khăn trải bàn màu xanh đậm, ở giữa bàn trưng bày rất nhiều ảnh cũ, trong đó có ảnh gia đình bốn người, ảnh cưới của bố mẹ, ảnh cưới của chị gái và anh rể, ảnh chụp chung của hai chị em. Còn có những bức ảnh hai inch lưu lại kỷ niệm từ nhỏ tới lớn của hai chị em, với nền màu đỏ và màu xanh.
Lúc đầu, cả hai đều không nói chuyện, có lẽ vì bọn họ cũng không biết nên mở miệng như thế nào, dù sao thì đã tám năm trôi qua bọn họ không một lần gặp nhau.
Thật sự là một khoảng thời gian rất dài.
Khoảng cách giữa họ vẫn còn đó.
Có lẽ vì cảm giác tội lỗi của mình, Trần Nhiễm Âm không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Kỳ Châu, cô căng thẳng mím môi, đôi mắt cụp xuống, ánh mắt vô tình dán vào tấm ảnh hộ chiếu dài hai inch.
Mặc dù bức ảnh này quay mặt về phía cô, nhưng cô vẫn nhận ra đó là ảnh chụp chứng minh thư mà Cố Kỳ Châu đã sử dụng khi còn học cấp 3. Khi đó, anh ấy tên là Lâm Vũ Đường.
Vừa rồi cô có hỏi Cố Biệt Đông vài câu, có lẽ cô đã đoán được lý do tại sao anh lại đổi tên, và cũng hiểu tại sao anh lại bỏ đi mà không một lời từ biệt.
Cảm giác áy náy và tự trách bản thân ngày càng lớn, đồng thời không thể ngăn chặn cảm giác đau đớn trong lòng.
Tám năm trước, lẽ ra cô không nên lùi bước như vậy.
Cô cảm thấy xấu hổ vì sự hèn nhát lúc trước của mình. Hít một hơi thật sâu, Trần Nhiễm Âm lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn về phía Cố Kỳ Châu.
---Đọc full tại ---
Anh ôm lấy đầu của mình, tay áo ngắn màu đen, thân thể cường tráng, các đường nét cứng rắn trên khuôn mặt trước sau như một, hàm dưới rõ ràng và thon gọn, màu da so với lúc trước có đen hơn một chút, nhưng điều đó lại khiến anh trở nên nam tính hơn
Vóc người của anh càng ngày càng cao thẳng, vừa rồi khi bước vào phòng cô đã nhận ra anh cao hơn mấy centimet so với hồi cấp ba, thân hình cũng không còn gầy gò ốm yếu như thời niên thiếu nữa, ngực của anh rộng rãi và săn chắc, thoạt nhìn đáng tin cậy và trưởng thành hơn. Ánh mắt ngây ngô cũng không còn nữa.
Anh đã sớm trưởng thành, có thể là từ tám năm trước, chỉ trong một đêm anh buộc phải trưởng thành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!