Chương 6: (Vô Đề)

Giọng nói của Trần Nhiễm Âm run rẫy, thân thể cũng phát run, ngay cả lông mi cũng không tự chủ được run run, không dám chớp mắt lấy một cái, sự khiếp sợ cùng kích động trong ánh mắt gần như tràn ra ngoài.

Đã tám năm trôi qua, cô chưa từng gặp lại Lâm Vũ Đường.

--- Đọc full tại ---

Trong một khoảnh khắc nào đó, cô còn tự hỏi có phải mình đang nằm mơkhông, một giấc mơ đẹp đế mà cô ngày đêm mong mỏi, ngày đêm quan tâm, cho dù có tỉnh dậy sau giấc mơ rực rỡ này, biển cả thế gian đã trở thành một ruộng dâu, vẻ đẹp của cô đã biến thành tóc bạc, cô cũng sẽ chấp nhận điều đó.

Cô nợ Lâm Vũ Đường một lời xin lỗi... Tám năm trước, cô không nên hèn nhát dừng lại bước chân, không nên tránh xa anh với thái độ sợ hãi, không nên thận trọng bảo vệ bản thân, càng không nên cách đó hàng nghìn kilomet từ chối lúc anh cần giúp đỡ nhất.

Huống chi, năm đó cô là người đã trêu chọc anh trước.

Lần đầu tiên họ gặp nhau là vào năm mười bảy tuổi, vào ngày đầu tiên của học kỳ hai lớp Mười Một, mặc dù kỳ nghỉ đông vừa mới kết thúc, nhưng thời tiết vào ngày tựu trường rất tốt, bầu trời trong xanh, ánh mặt trời chói chang.

Giáo viên chủ nhiệm yêu cầu vào lớp lúc 3 giờ chiều để báo cáo, nhưng cô bị kẹt lúc 2 giờ 59 phút. Cô đã nghĩ mình là người vào lớp cuối cùng, ai ngờ phía sau có một học sinh chuyển trường còn tới muộn hơn...

Sau khi cầm sách giáo khoa cho học kỳ mới trên bàn lên, cô xoay người lại, ngay lúc đó, Lâm Vũ Đường bước vào phòng học, phía sau lưng là ánh nắng rực rỡ, đốt cháy cả mắt.

Không giống như tất cả các bạn học sinh trong lớp, anh không mặc đồng phục học sinh, hoặc có lẽ anh vừa mới chuyển đến nên vẫn chưa có đồng phục học sinh. Anh mặc một chiếc quần thể thao màu đen, áo khoác ngoài màu trắng, dưới chân đi một đôi giày thể thao cũng màu trắng.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cô gái mười bảy tuổi theo bản năng nín thở, đôi mắt nhìn thẳng vào đối phương.

Anh thực sự là một chàng trai tuấn tú, độ chói mắt không thua kém gì ánh mặt trời gay gắt.

Lần đầu tiên, cô hiểu thế nào là "phải lòng từ cái nhìn đầu tiên". Lúc đó cũng giống như cô bây giờ, cô luyến tiếc không dám chớp mắt, vì sợ làm tan nát cảnh đẹp trước mắt này.

Nhưng lúc đó, cô nhanh chóng phát hiện ra cảnh tượng gây sốc này không chỉ của riêng mình, mà còn của tất cả các bạn học ngồi dưới bục giảng.

Ánh mắt của các bạn học nữ đều nhìn chằm chằm vào cơ thể của cậu học sinh mới chuyển trường tới đây, trong mắt bọn họ không thể che giấu nỗi ngạc nhiên và ngưỡng mộ.

Anh không thuộc về một mình cô, có thể được mọi người quý trọng, theo đuổi, yêu mến, dùng ánh mắt và tư tưởng để chiếm hữu

- sau khi phát hiện ra sự thật này, cô rất thất vọng và khá bức xúc, nên ngay từ lúc đó cô đã xem anh là mục tiêu của bản thân, gài bẫy mục tiêu, thề trong lòng rằng một ngày nào đó cô sẽ chiếm lấy anh và biến anh trở thành của riêng mình.

Sau đó, mục tiêu này đã thực sự đạt được, nhưng cô lại không thể đi tới cuối cùng.

Cô còn tưởng rằng mình sẽ hối hận cả đời.

Thực sự không nghĩ tới, thế nhưng còn có thể gặp lại nhau.

Cô nhất định phải chính miệng đối mặt nói với anh "Thật xin lỗi."

Tuy nhiên, Lâm Vũ Đường lại không cho cô cơ hội để nói, cô vừa mới hé môi, chữ "Thật" đầu tiên còn chưa kịp nói ra, anh đã quay người rời đi, để lại cho cô bóng lưng nửa thân trên trần như nhộng.

Cũng vào lúc này cô mới phát hiện ra, trên lưng anh có mấy vết sẹo gớm ghiếc, trong đó có một vết sẹo rất gần trái tim, giống như vết thương bị đạn  bắn khiến người ta xót xa. Tại sao lại trở thành như vậy?

Đúng rồi, rốt cuộc cô cũng nhớ ra, hôm nay cô tới đây là để thăm nhà của một cậu học sinh, học sinh đó tên là Cố Biệt Đông, hoàn cảnh có chút bất hạnh, bố mẹ đều đã qua đời, người giám hộ duy nhất là cậu của cậu ấy

- Cố Kỳ Châu, một cảnh sát đặc nhiệm.

Bầu không khí có chút kỳ lạ, Cố Biệt Đông nhìn người này rồi lại nhìn người kia, luôn cảm thấy quan hệ giữa ông cậu nhà mình và giáo viên chủ nhiệm lớp cậu hình như có chút tế nhị, cứ như là người quen vậy? Còn có, Lâm Vũ Đường là ai? Tại sao người đẹp Trần lại gọi ông cậu nhà mình là "Lâm Vũ Đường"? Trong trí nhớ của cậu, ông cậu nhà mình luôn được mọi người gọi là Cố Kỳ Châu mà?

Mặc dù trí nhớ của cậu bắt đầu từ năm sáu tuổi.

Trong lòng có rất nhiều dấu chám hỏi nhỏ, nhất thời Cố Biệt Đông cũng không biết phải hỏi cái nào trước, cũng không thể không biết xấu hổ trực tiếp hỏi giáo viên chủ nhiệm, đành phải tạm thời đè nén nghi hoặc trong lòng, trước tiên mời cô giáo vào nhà. Vì để hóa giải tình cảnh xấu hỗ, cậu còn nói thêm: "Cậu em đi thay quần áo. Không ngờ cô lại đến nhanh như vậy, nếu không cậu ấy đã mặc.

quần áo vào rồi."

Thực ra, cậu muốn nói: Em thật sự chưa bao giờ nghĩ sẽ bảo ông cậu nhà em tới dụ cỗ cô, em thật sự là

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!