Con đường giữa tiệm cơm Hoa Minh và trường Trung học Cơ sở số 2 Đông Phụ đã bị lực lượng cảnh sát giao thông phong tỏa.
Bên ngoài tiệm cơm Hoa Minh có rất nhiều xe biệt kích của cảnh sát đặc nhiệm.
Cửa trước và cửa sau của tiệm cơm đều bị đội viên cảnh sát đặc nhiệm bao vây, nhưng bởi vì rèm cửa sổ và rèm cửa trong tiệm cơm đều bị hạ xuống, cơ bản không thể nhìn thấy tình hình bên trong, cho nên mặc dù cửa tiệm cơm không khóa, Cố Kỳ Châu cũng không dám tùy tiện đột kích. Nếu không khéo rất dễ chọc giận bọn cướp, đe dọa đến sự an toàn tính mạng của ba người.
Tầm nhìn bị khuất, tay súng bắn tỉa cũng không có cách nào bắn.
Ba tên cướp cố thủ trong nhà, đàm phán cũng không hợp tác, chỉ có một yêu cầu: gặp thị trưởng, thị trưởng không đến không thỏa hiệp.
Thị trưởng không thể đến, lực lượng cảnh sát đặc nhiệm sẽ không để bọn cướp dắt mũi.
Cố Kỳ Châu đã gặp nhiều tên cướp thái độ cương quyết, cho nên anh cơ bản có thể phán đoán khả năng ba người này nghe lời khuyên đầu hàng không lớn, chỉ có thể cân nhắc tiến công cứu viện. Thế nhưng tiến công nhất định phải có kế hoạch đầy đủ, nếu không chẳng khác gì đang lấy tính mạng con tin ra chơi đùa. Thân là đội trưởng đội biệt kích Báo Đen, là chỉ huy cao nhất của chiến dịch này, anh không thể để tình cảm riêng của mình ảnh hưởng đến phán đoán, cho nên anh chỉ có thể nén lại lo lắng trong lòng, xem Trần Nhiễm Âm và Cố Biệt Đông thành những người bình thường không liên quan với anh.
Để đảm bảo hành động cứu viện không có sai sót, trước tiên anh bố trí nhân viên kỹ thuật thâm nhập hệ thống giám sát trong tiệm cơm, đồng thời gọi quản lý tiệm cơm vừa thoát khỏi mười phút trước ra, yêu cầu anh ta diễn tả kết cấu mặt phẳng không gian trong tiệm cơm. Trùng hợp thay, ông chủ của hiệu sách trên lầu cũng có mặt tại hiện trường, kịp thời cung cấp cho đội cảnh sát đặc nhiệm một bản vẽ cấu trúc mặt bằng trong hiệu sách.
Tòa nhà ba tầng này, tiệm cơm Hoa Minh ở tầng một, hai tầng phía trên đều là nhà sách, mặc dù cấu trúc trang trí bên trong khác nhau, nhưng mỗi tầng của tòa nhà đều có kết cấu kỹ thuật như nhau. Nghe diễn tả bằng miệng của quản lý tiệm cơm rồi xem bản vẽ sơ đồ hiệu sách để đối chiếu, thành ra cũng cụ thể hơn nhiều. Cố Kỳ Châu vẽ thẳng một sơ đồ kết cấu bên trong tiệm cơm bên cạnh sơ đồ kỹ thuật hiệu sách.
Đại sảnh hình chữ nhật, một phần ba phía trên bên phải của đại sảnh hình chữ nhật có một khoảng trống. Bên phải lối vào hành lang dẫn đến bếp sau có cửa, sau cửa là một nhà kho nhỏ.
Ở cuối hành lang là cửa sau của tiệm cơm.
Nếu như ba tên cướp kia đều ở đại sảnh phía trước, vậy cửa sau chắc chắn là một điểm đột phá tuyệt vời.
Cửa sau bằng thép không gỉ chống trộm, bây giờ đang khóa, nhưng đội biệt kích có búa phá cửa chuyên nghiệp dùng để phá đá – búa thuỷ lực khóa cửa chống trộm cũng có thể phá vỡ.
Cẩn thận hơn, Cố Kỳ Châu còn hỏi thêm quản lý: "Cửa sau có chất đồ đạc không?" Hành lang trước cửa sau nối liền với đại sảnh, trước cửa có lẽ chất đống nhiều thứ, mấy thứ này có thể ảnh hưởng tới hành động phá cửa, mà còn có thể đánh rắn động cỏ.
Quản lý tiệm cơm ngượng ngùng gãi gãi đầu, ánh mắt láo liên: "Sáng nay vừa mới dỡ được mấy thùng đồ uống, bia, nguyên liệu nấu ăn từ xe tải, còn chưa kịp chuyển vào trong kho."
Cố Kỳ Châu cũng không ngốc, đương nhiên nhận ra quản lý đang lừa gạt anh: Chó má, sáng nay mới vừa mới dỡ xuống? Tám phần là mỗi ngày đều chất đống ở đó.
Đã đến lúc nào rồi mà còn muốn tự bảo vệ mình chứ?
Anh bất đắc dĩ nói: "Phòng cháy chữa cháy chưa thanh tra tới anh là vẫn còn hên đấy!"
Khí chất của anh vốn lạnh lùng, ánh mắt trầm ổn sắc bén, lúc lớn tiếng nói chuyện lại càng uy nghiêm, quản lý tiệm cơm vốn đã chột dạ lại càng thêm kinh hồn bạt vía, không dám ngẩng đầu lên.
Lúc này Côn Minh trên xe chỉ huy phía sau bỗng nhiên gọi anh một tiếng: "Đội trưởng Cố, đã mở khóa được hệ thống giám sát!"
Cố Kỳ Châu lập tức lên xe.
Một nữ đội viên mặc trang phục huấn luyện chiến đấu màu đen ngồi trước màn hình máy tính, mạnh mẽ lưu loát báo cáo với Cố Kỳ Châu: "Trong đại sảnh có hai camera, một cái ở bếp phía sau, phía trước hành lang một cái, nhưng không có loa, chỉ có hình ảnh, không có âm thanh."
Ba màn hình cùng lúc gửi về hình ảnh trực tiếp trong tiệm cơm.
Trong đại sảnh chỉ có ba người, Vương Vĩ Sơn, Tóc Vàng, Trần Nhiễm Âm.
Tóc Vàng cầm súng khống chế Trần Nhiễm Âm đứng ở phía sau quầy; Vương Vĩ Sơn đứng giữa quầy và lối vào, trong tay cầm súng, cảnh giác nhìn chằm chằm cửa trước chưa khóa; Vương Trường Hà ôm súng đứng trước cửa nhà kho.
Hứa Từ Thoại, Cố Biệt Đông không nằm trong tầm quan sát của camera.
Cửa chính nhà kho có một cánh cửa gỗ sơn đỏ, lúc này cửa gỗ đóng chặt, trên cửa có một cái chốt chắn ngang.
Côn Minh nhìn chằm chằm vào camera giám sát, nói: "Đông Tử Tiểu Hứa tám phần là bị nhốt trong kho." Tất cả bọn họ lúc trước đều không biết "lão Hứa" còn có một cô con gái, không ngờ cô bé còn là bạn học cùng lớp của Đông Tử. Anh ta đưa tay chỉ vào Vương Trường Hà đang đứng phía trên: "Vị trí đứng của hắn còn khá lắt léo, vừa canh giữ kho hàng còn có thể nhìn chằm chằm cửa sau, không có điểm mù, sẽ rất nguy hiểm cho con tin nếu hấp tấp xông vào cửa trước."
Cố Kỳ Châu gật đầu, lại không nói gì, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm màn hình máy tính, đồng thời không ngừng hồi tưởng ở trong đầu lại bản vẽ kết cấu mặt bằng của hiệu sách ở trên lầu, đột nhiên mở miệng: "Gọi quản lý vào cho tôi!" Nhưng lời của anh vừa dứt, hình ảnh trong đại sảnh đột nhiên thay đổi.
Vương Vĩ Sơn đi vài bước về phía quầy, giơ súng nói với Trần Nhiễm Âm. Trần Nhiễm Âm rất phối hợp, lại cầm lấy điện thoại di động từ trên quầy. Cùng lúc đó, Cố Kỳ Châu cũng cầm điện thoại di động của mình, rất nhanh, trên màn hình liền lóe lên ID người gọi: Trần Hoàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!