Sau khi nhận được tin báo án, đội cảnh sát đặc nhiệm ngay lập tức có mặt tại hiện trường. Cố Kỳ Châu, Lâm Nghị và Côn Minh ngồi chung trên xe chỉ huy, một đồng chí khác cầm lái, ba người Cố Kỳ Châu kiểm tra thiết bị đầu cuối cầm tay, đồng thời xem xét lại tình hình, tập trung phân tích thông tin về tình hình vụ án do chỉ huy gửi đến.
"Đối tượng gây án lần này là ba người đàn ông. Theo lời những người chứng kiến gần đó thì có hai người đàn ông trung niên, trên dưới 40 tuổi, người còn lại nhuộm Tóc Vàng, nhìn khá trẻ, khoảng chừng 20 tuổi." Sau khi xem xong báo cáo, Lâm Nghị quay qua nói với hai người còn lại: "Hơn nữa cả ba đối tượng đều mang theo súng, tình huống hiện tại rất nguy hiểm."
Nếu không thì cũng không phát báo động khẩn cấp — Côn Minh khẽ thở dài: "Tên Tóc Vàng đã nổ súng, nhưng cửa tiệm cơm đóng và khóa trái, tình huống thương vong cụ thể chưa nắm được."
Anh ta liếc về Cố Kỳ Châu, trong mắt có chút lo lắng. "Hiện trường phát sinh vụ án là tiệm cơm đối diện trường Trung học cơ sở 2, thành phố Đông Phụ. Thực khách đang dùng bữa và nhân viên trong tiệm lúc đó đều bị ba tên côn đồ khống chế, hầu hết bọn họ đều là học sinh và giáo viên của trường Trung học cơ sở 2."
Hơn nữa cũng không thể xác nhận được cô giáo Trần và Đông tử có ở bên trong hay không.
Cố Kỳ Châu cũng không chắc chắn được chuyện đó, khi Đông Tử xuống xe anh đã quay đầu đi, cho nên anh không biết được sau khi xuống xe cậu có đi vào tiệm cơm hay không. Thế nhưng anh có thể chắc lúc anh đi, Trần Nhiễm Âm vẫn còn ở trong tiệm.
Lâm Nghị nhìn Cố Kỳ Châu vẫn đang suy nghĩ, hỏi thử: "Cậu làm được không? Nếu không vụ này để tôi chỉ đạo." Anh ta không phải tranh công, cũng không phải đang coi thường Cố Kỳ Châu. Đây là quy định làm việc yêu cầu: Nếu bên trong vụ án có liên quan đến người thân, đội viên đó phải cố gắng tránh tham dự vào vụ án. Vì điều này có thể làm ảnh hưởng đến sự phán đoán vụ việc, đặc biệt nhất là người tham gia vào vị trí chỉ huy.
Cố Kỳ Châu quyết đoán: "Có thể." Nếu như hai người bọn họ thật sự ở đang ở bên trong, anh phải tự mình giải cứu bọn họ an toàn. Nếu việc này còn làm không được thì anh làm công việc này còn có ý nghĩa gì nữa, ngay cả cháu trai và người yêu của mình đều không bảo vệ được, thì anh còn làm cảnh sát đặc nhiệm làm gì? Còn có thể giải cứu được ai khác nữa đây?
Lo lắng là điều không thể tránh được, nhưng đầu óc anh vẫn sáng suốt, bình tĩnh phân tích vụ án: "Cảnh sát giao thông đã theo dõi và đã tìm ra được chủ nhân của chiếc xe thông qua giấy phép lái xe."
Bây giờ các con đường lớn nhỏ đều là có camera, đặc biệt ở các cổng trường đều có, nâng cao được hiệu quá phá án của ngành cảnh sát, "Chiếc xe là của một tên trong bọn cướp, năm nay 43 tuổi, tên là Vương Vĩ Sơn, ngoài sáng làm chủ của một công trình, nhưng trong tối lại mở rất nhiều sòng bạc ngầm, đội cảnh sát hình sự bên kia đã theo dõi rất lâu. Nửa năm trước ông ta có đầu tư vào một công ty tài chính tên Thuỵ Sự Bảo, dựa vào việc theo dõi bên đó, Vương Vĩ Sơn là đại cổ đông của Thuỵ Sự Bảo, ông ta đã đầu tư vào gần 800 vạn."
Lâm Nghị có vẻ vừa nhớ ra được chuyện gì đó, hơi nhíu mày, chen lời Cố Kỳ Châu: "Là công ty Thụy Sự Bảo nửa tháng trước vừa bị lập án điều tra sao?"
Cố Kỳ Châu gật đầu: "Đúng rồi, bên đó bị nghi ngờ liên quan đến P2P lừa đảo, dùng chiêu bài "đầu tư vốn thấp, ăn lợi nhuận cao", lừa gạt được kha khá tiền của người khác."
"Điển hình là Bàng thị bị mắc mưu, nạn nhân thường là những người không có ý thức đề phòng, chẳng hạn những người trẻ tuổi hoặc những người già." Côn Minh bổ sung, "Sau khi điều tra, Thuỵ Sự Bảo đã bị niêm phong tài sản. Sau khi bị niêm phong, bọn họ cũng không ngừng gây rối, ngày nào cũng kéo một nhóm người đi gây sự, biểu tình bảo chính phủ cố ý xâm phạm tài sản của người dân, bên truyền thông vẫn liên tục bám theo đưa tin, bây giờ bên Lưu đội ai cũng đau đầu."
Lâm Nghị thở dài: "Đây chắc chắn là một âm mưu. Có người đứng sau giật dây, điều khiển người vô tội như công cụ tạo áp lực, giúp bọn họ có thể tái hoạt động công ty."
Côn Minh: "Kẻ đứng đầu Thuỵ Sự Bảo chắc chắn không đơn giản, khó có thể điều tra ra hắn ta." Nhưng cũng may, "Hên mà không để hắn ta chạy trốn, nếu không thì thành chuyện lớn rồi."
Cố Kỳ Châu tiếp tục phân tích vụ án: "Khơi thông vốn không thể làm nhanh như vậy, Vương Vĩ Sơn đầu tư vào đó 800 vạn, có thể đây là toàn bộ tài sản của ông ta. Sau khi Thuỵ Sự Bảo bị niêm phong, ngoại trừ ông chủ đứng sau, chắc chắn ông ta chính là người nóng lòng nhất, nên tôi nghi ngờ ông ta muốn thông qua việc bắt cóc con tin để có thể tạo áp lực cho chính phủ, ép bên điều tra phải khơi thông vốn."
Côn Minh phân tích thêm: "Tôi đoán là ông ta và những người gây rối biểu tình kia đều cùng một giuộc, đều do giám đốc Thuỵ Sự Bảo châm ngòi, kéo thù hận của xã hội đổ lên đầu của chính phủ." Anh ta thở dài, "Người chết vì tiền, chim chết vì mồi. Chưa kể loại người dám lách luật mở sòng bạc ngầm, chắc chắn tiền là mạng sống của ông ta, ai dám động vào tiền mình, ông ta sẽ liều mạng với người đó."
Cố Kỳ Châu thấp giọng nói: "Vậy nên bọn hắn có khả năng sẽ nổ súng."
Lâm Nghị và Côn Minh cũng nhận ra được chuyện này, bầu không khí trong xe ngay lập tức trở nên nặng nề hơn.
Côn Minh lại nhớ ra thêm được chuyện gì đó: "Hai ngày trước bên đội cảnh sát hình sự đã điều tra ra được một mạng lưới buôn bán vũ khí trên internet, liệu bọn này có liên quan đến bọn chúng không?"
Cố Kỳ Châu: "Không thể chắc chắn được." Anh nói thêm, "Điều tra vụ án buôn bán vũ khí là chuyện của đội cảnh sát hình sự, nhiệm vụ của chúng ta là giải cứu con tin." Anh kiên định, lại vô cùng đáng tin, "Bất kể như thế nào, hôm nay phải giải cứu và bảo vệ an toàn cho tất cả mọi người, không cho phép xảy ra bất kỳ sai lầm nào!"
Tiệm cơm Hoa Minh.
Để tiện cho việc khống chế con tin, Vương Vĩ Sơn cầm đầu bọn bắt cóc dùng súng khống chế khách hàng và nhân viên của tiệm cơm, coi bọn họ giống một đám dê con mà lùa vào một góc của tiệm cơm, yêu cầu mọi người ngồi xổm xuống ôm đầu.
Tất cả mọi người đều thấp thỏm lo sợ, hoảng hốt ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất, không dám hít thở mạnh. Vài học sinh nhát gan đã bị dọa khóc, nhưng cũng không dám khóc quá lớn, sợ chọc giận bọn bắt cóc, cố gắng nè nén nỗi sợ trong lòng xuống, chôn đầu vào đầu gối nhỏ giọng khóc nức nở.
Trần Nhiễm Âm cũng ngồi lẫn bên trong nhóm con tin, xung quanh cô đều là đồng phục màu xanh biển của học sinh. Cô cũng nhìn thấy được vài người đồng nghiệp quen thuộc, nhưng bọn họ cũng không dám đáp lại ánh mắt của cô.
Nhìn sơ qua toàn bộ con tin ở bên trong tiệm cơm cũng chẳng có mấy người trưởng thành trạc cô, cô cũng thấp thỏm, cực kỳ sợ hãi, các cơ trên người đều căng chặt, đầu cảm thấy choáng váng, thậm chí hít thở cũng khó khăn. Nhất là khi tên Tóc Vàng điên loạn kéo hai miếng màn che lại cửa sổ lớn. Cửa tiệm cơm tuy được làm từ thủy tinh, nhưng bây giờ đang là mùa đông lạnh buốt, trước cửa có gắn thêm hai cái rèm vải dày màu xanh lục để giữ ấm, thế nên cửa sổ lớn sát đường bây giờ là nơi duy nhất có thể nhìn có thể nhìn thấy bên trong lẫn bên ngoài.
Mành trúc vừa được thả xuống thì đã hoàn toàn cản trở tầm nhìn của người bên trong với người bên ngoài. Bây giờ cho dù cảnh sát có đến cũng không thể quan sát được tình huống bên trong tiệm cơm.
Căn phòng ngay lập tức trở nên tối tăm.
Bầu không khí càng tăng thêm vài phần nặng nề.
Cảm giác khó thở càng ngày càng tăng hơn, hai gò má của Trần Nhiễm Âm dần dần đỏ lên. Cô cúi thấp, ôm chặt đầu, nhắm chặt hai mắt… Lần này không phải diễn tập nữa mà là thật sự bị bắt cóc, thứ trong tay bọn cướp cầm là súng thật, bóp cò sẽ thật sự giết người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!