Trần Nhiễm Âm sững sờ nhìn Cố Kỳ Châu. Bàng hoàng, hoảng hốt, thương tiếc, áy náy,… một loạt cảm xúc sượt qua. Cuối cùng cô cũng biết được anh đã gặp phải chuyện gì vào đêm ấy.
Cố Kỳ Châu lại nói tiếp, giọng anh vẫn khản đặc nhưng lại rất kiên quyết: "Em đi đi, sau này cũng đừng đến đây nữa. Tôi cũng không muốn gặp lại em."
Anh lại cáu kỉnh với cô nữa rồi.
Trần Nhiễm Âm biết anh muốn bảo vệ cô, muốn cô không gặp nguy hiểm. Thế nhưng cô không chấp nhận được kiểu vì bảo vệ mà bất chấp tất cả như thế này. Hai mắt đỏ hoe, cô kiên quyết nói: "Em không đi."
Cô muốn được bên anh. Chỉ cần được như thế, cô chẳng sợ điều gì cả.
Cố Kỳ Châu nghiến răng: "Em không thích tôi, cần gì phải bù đắp. Tôi cũng chẳng cần em thương hại."
Thương hại?
Ha ha, thật vô lý. Trần Nhiễm Âm sững sờ, rồi lại bật cười, đôi mắt ướt đẫm nhìn Cố Kỳ Châu: "Em đã hai mươi bảy rồi, chẳng lẽ không phân biệt được thế nào là thương hại sao? Em đã đợi anh tám năm, có người phụ nữ nào vì thương hại mà sẽ chờ một người đàn ông đến tám năm không?"
Mắt cô âm ấm, cô cắn răng, hít thật sâu, cố gắng kìm nén nước mắt rồi gật đầu nói tiếp: "Được rồi, em có thể đi. Nhưng Cố Kỳ Châu à, quá tam ba bận, nếu lần này đi thật rồi, em sẽ không bao giờ theo đuổi anh nữa đâu!"
Cô cố tình đe dọa anh thế này, muốn anh phải lo lắng.
Thế nhưng Cố Kỳ Châu chỉ đáp lại bằng ba chữ: "Thế càng tốt."
Anh cố tỏ ra lạnh lùng, nhưng mắt anh đã đỏ bừng lên, hung dữ đuổi cô: "Cô mau cút đi. Đi càng xa càng tốt."
Trần Nhiễm Âm vẫn nức nở, cô mỉa mai: "Được thôi, anh giỏi, anh giỏi lắm."
Không giữ cô lại, cứng rắn thật đấy.
Rất giỏi, rất khá.
Lúc Cố Biệt Đông tới thì hai người bọn họ đã cãi nhau. Cậu không dám lại gần, chỉ đành loanh quanh ở phòng khách vờ như không biết gì. Trần Nhiễm Âm vừa khóc vừa chạy khỏi phòng bếp, hướng thẳng ra cửa ngoài. Cậu hơi luống cuống, chỉ đành đuổi theo: "Cô Trần."
Trần Nhiễm Âm vừa lau nước mắt vừa mang giày. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói không giấu nổi sự nghẹn ngào: "Cô, cô đi trước nhé. Thứ hai gặp em."
Cố Biệt Đông cảm nhận được nỗi đau buồn của cô. Cậu lại nhìn về phía phòng bếp, mong rằng cậu mình sẽ chạy ra giữ cô Trần lại, thế nhưng Cố Kỳ Châu lại thờ ơ đứng yên đấy. Cậu chỉ đành lên tiếng: "Cô ơi, cô ở lại ăn cơm đi. Hôm nay cô mệt mỏi lắm rồi."
Trần Nhiễm Âm đã mang giày xong, cô cố gắng mỉm cười: "Không ăn đâu, cô về nhà đây." Cô xoay người mở cửa chống trộm, nhanh chóng bước ra ngoài, bước chân vội vã, hệt như giận dỗi, lại hệt như chạy trốn.
"Cô Trần, cô Trần…" Cố Biệt Đông gọi với theo, cậu mang dép lê đuổi theo cô đến cửa, nhưng vẫn không kịp, Trần Nhiễm Âm đã đi mất. Cậu chỉ đành quay vào nhà, vọt thẳng đến phòng bếp.
Sau đó giận dữ nói: "Cậu đã làm gì thế? Cậu làm cô Trần giận rồi kìa!"
Cố Kỳ Châu mím môi, không nói lời nào lại quay về phía bồn rửa tiếp tục rửa rau.
Cố Biệt Đông không hiểu, lại tiếp tục truy hỏi: "Sao cậu lại không đồng ý ở bên cô Trần? Cậu không thích cô ấy sao?"
Vẻ mặt Cố Kỳ Châu vẫn giữ nguyên, anh cứng rắn đáp: "Không thích."
Cố Biệt Đông tức đến mức không biết phải làm sao: "Được, Cố Kỳ Châu, cậu cứ chờ đi, sẽ có ngày cậu hối hận cho mà xem."
Cố Kỳ Châu vẫn đứng yên tại chỗ. Thân hình vững chãi ấy lại có vẻ rất đau đớn, cảm giác rất mỏi mệt. Đôi mày kiếm hơi nhíu, ánh mắt mờ mịt, khuôn mặt góc cạnh nay lại mang theo tử khí trầm lặng. Thoạt nhìn anh như một bức tượng điêu khắc, yên tĩnh mà lại vô cùng cô độc.
Anh đã đuổi được cô đi như mong muốn rồi.
Thế nhưng sao lại chẳng vui chút nào cả. Thậm chí anh còn cảm thấy hụt hẫng và trống rỗng, không biết phải làm sao…
Đừng quay đầu nữa, chẳng đáng đâu.
Trần Nhiễm Âm vừa khóc vừa chạy xuống lầu. Cô lên xe, nhanh chóng xoay vô lăng, thậm chí còn quên thắt dây an toàn. Cô đạp mạnh chân ga, vội vã lái xe khỏi bãi đỗ chật chội và đông đúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!