Chương 46: (Vô Đề)

Ban đầu Trần Nhiễm Âm tưởng rằng "tới nhà họ Mạnh" theo lời mẹ cô là tới căn biệt thự mà mấy người kia bình thường hay ở, ai ngờ sau khi đến nơi cô mới hết hồn phát hiện nơi này gần như không có một bóng người. Sau khi hỏi quản gia mới biết địa điểm tổ chức tiệc là ở biệt thự ở ngoài phía đông Tứ Hoàn của nhà họ Mạnh.

Chỗ đó rất xa, từ nội thành đến phải mất ít nhất 40 phút, giờ cô mới xuất phát thì trễ mất… Thật tâm Trần Nhiễm Âm cũng không muốn đi gặp mấy người đó, nhưng làm người phải biết đối nhân xử thế, không thể nào chỉ đi đến đấy rồi xuất hiện có lệ được. Cô chỉ đành nén cơn giận xuống, vô cùng miễn cưỡng lái xe tới chỗ phía đông Tứ Hoàn.

Trước đây cô chưa từng đến căn biệt thự này của nhà họ Mạnh. Trong suy nghĩ của cô, nơi này chỉ là biệt thự tư nhân không có gì nổi bật, nhiều nhất chỉ là rộng rãi hơn một chút mà thôi. Thế nhưng sau khi đến nơi cô mới phát hiện bản thân đánh giá quá thấp tiềm lực kinh tế của nhà họ Mạnh —— đây không phải biệt thự của người ta, mà là khu nhà cao cấp, là trang viên có hồ lớn bên cạnh đúng chuẩn!

Mặt tiền nhà là đường lớn chạy dài, có thể đi được cả hai làn xe. Hai bên đường trồng cỏ, mặt cỏ cắt tỉa bằng phẳng, tầm nhìn thoáng đãng lại vô cùng đẹp mắt.

Lúc Trần Nhiễm Âm đến nơi có vẻ đã trễ, tiệc rượu cũng đã bắt đầu, cô không có thiệp mời nên bị nhân viên an ninh ngăn lại ngoài cửa. Cô đành phải gọi điện thoại cho mẹ, không bao lâu sau Mạnh Chiêu Viễn xuất hiện trước mắt cô.

Mạnh Chiêu Viễn có một khuôn mặt đẹp trai, dáng người cao ráo. Hôm nay anh ta mặc suit màu xám đậm, trưởng thành lại ổn trọng, vừa nhìn đã thấy đáng tin hơn cậu em trai chỉ biết cầm gậy đi đánh nhau với người khác gấp trăm lần.

Trần Nhiễm Âm thầm cảm thán: Đây mới kẻ xứng đáng có quyền kiêu ngạo… cùng một ba mẹ mà sao Mạnh Mục Thừa sau khi lớn lên lại trở thành hạng ăn chơi trác táng thế nhỉ?

Mạnh Chiêu Viễn đi bộ từ bên trong ra, bảo nhân viên an ninh mở cổng, Trần Nhiễm Âm từ từ khởi động xe rồi vọt vào cổng lớn. Sau đó cô lại dừng xe, hạ kính xuống rồi nói to: "Anh Mạnh, lên xe đi, tôi chở anh luôn."

Từ cổng lớn vào đến nhà chính vẫn còn một đoạn dài, ở giữa có một khu vườn hoa, trung tâm vườn hoa còn có một đài phun nước.

Mạnh Chiêu Viễn mở cửa ghế phụ, vừa ngồi vào hỏi: "Em vừa tan làm à?"

Trần Nhiễm Âm vừa lái xe vừa nói: "Vâng. Sáng thứ bảy lớp chín có tiết."

Mạnh Chiêu Viễn: "Làm giáo viên có vẻ rất vất vả, nhưng chỉ cần em thích là được." Anh ta nở nụ cười khổ, thở dài nói: "Ít nhất em còn mạnh mẽ hơn so với Mạnh Mục Thừa."

"Anh ấy gần đây vẫn ổn chứ?" Trong ấn tượng của Trần Nhiễm Âm, Mạnh Mục Thừa tuy thích hái hoa bắt bướm, nhưng không phải là hạng ăn không ngồi rồi, thậm chí còn tự mở công ty.

Mạnh Chiêu Viễn khẽ thở dài, giọng nói mang theo bất lực: "Thằng nhóc đó mở công ty giải trí xong cứ xử sự theo cảm tính thôi. Hôm nay vung tiền nâng đỡ đám người KOL, ngày mai lại quăng tiền dụ dỗ mấy minh tinh, bạn bè xung quanh mỗi ngày một đám mới, không biết lúc nào mới ổn định."

Trần Nhiễm Âm: "......"

Không hổ là là "cây si" đại thụ, anh ta trâu bò thật đấy!

Nhưng cô không ngạc nhiên chút nào, Mạnh Mục Thừa chính là kiểu người như thế. Đồng thời cô cũng có thể hiểu được sự bất lực của Mạnh Chiêu Viễn, dù sao mọi người trong nhà anh ta đều nghiêm túc, tất cả đều là tầng lớp thượng lưu có học thức, vậy mà lại xuất hiện một Mạnh Mục Thừa ăn chơi trác táng thế này, cũng thật là bất ngờ.

Cả hai vẫn đang nói chuyện thì xe đã tới cửa chính biệt thự, Trần Nhiễm Âm đạp phanh, nhân viên tạp vụ chuyên nghiệp mặc đồng phục đen lập tức tiến đến hướng dẫn, sau đó còn giúp cô lái xe vào bãi đỗ.

Trần Nhiễm Âm xuống xe rồi cùng với Mạnh Chiêu Viễn vào sảnh chính của biệt thự.

Sảnh chính tầng trệt rộng lớn, lại xa hoa quý phá hệt như một lâu đài sang trọng mang phong cách Châu Âu —— đây chính là sảnh tiệc chính để các vị khách trò chuyện giao lưu, thế nhưng lúc này nơi đây chẳng có mấy ai, đại đa số bọn họ đều đã tới phòng ăn dùng bữa.

Phòng ăn ở phía bên phải sảnh chính.

Diện tích phòng ăn không hề nhỏ, đây lại là tiệc đứng, không khí tương đối nhẹ nhàng tùy ý, thế nhưng Trần Nhiễm Âm để ý, khách khứa tới tham gia tiệc mừng thọ chú của Mạnh toàn bộ đều mặc trang phục nghiêm túc, chỉ có cô mặc áo khoác vải nỉ giản dị và quần bò, nhìn hệt như người phục vụ tới ăn chực bữa cơm.

Mạnh Chiêu Viễn đi vào phòng ăn, khách khứa đều cầm rượu đến tìm anh ta xã giao. Trần Nhiễm Âm cũng không muốn tiếp tục làm phiền anh ta nên một mình đi loanh quanh trong phòng ăn tìm bố mẹ mình. Mãi cô mới thấy được mẹ cô ở trong đám người, vừa lúc chuẩn bị đi qua thì những tiếng xôn xao nổi lên, cô vô thức ngừng bước rồi nhìn theo người bên cạnh. Ngay cửa phòng ăn, Mạnh Mục Thừa mặc suit xám, một tay ôm lấy người nào đó vào lòng.

Lúc này Trần Nhiễm Âm hiểu ra lý do mọi người xôn xao: Người đẹp mà Mạnh Mục Thừa ôm vào lòng kia là một minh tinh. Minh tinh này đang là tâm điểm dư luận bàn tán —— hôm kia vừa bị thợ săn ảnh tung chuyện chen chân vào hôn nhân của một ảnh đế, sau đó lại có người trên mạng tung bằng chứng cô ta thường xuyên quen thói làm người thứ ba. Hơn nữa ai trong làng giải trí cũng biết lúc cô ta vừa mới ra mắt đã làm tình nhân cho một đại gia.

Khoảnh khắc Mạnh Mục Thừa ôm người vào cửa, khách khứa ở đây đều ngẩn người, kể cả Trần Nhiễm Âm. Cô biết Mạnh Si Tình rất trâu bò, lại không nghĩ rằng anh ta làm đến mức này. Có biết bao nhiêu là người tốt trên đời, sao anh ta lại cố tình chọn một người mang đầy tiếng xấu này đến tham gia tiệc mừng thọ của bố? Hay anh ta đang muốn chọc bố anh ta tức đến chết?

Có lẽ là vì yêu nhỉ ——  dù rằng khả năng này không lớn ——  Có thể anh ta không thèm để đến ý quá khứ của người này, nhưng sao không thể để mọi chuyện xuôi xuôi bớt rồi mới đưa về nhà? Hoặc anh ta cố tình để cho tất cả vị khách chứng giám tình yêu hai người? Hay là anh cố ý muốn làm bố mình bẽ mặt?

Tại sao anh ta lại làm như vậy? Trần Nhiễm Âm vẫn không lý giải được nguyên nhân. Sau đó cô lại nhìn hướng về phía bố Mạnh Mục Thừa, quả nhiên sắc mặt Mạnh Tranh đã xanh mét, nếu không phải ở đây toàn là khách khứa, nếu không phải vì cố gắng giữ lại chút mặt mũi cuối cùng, chắc là ông ta đã chửi ầm lên.

Gia đình càng kinh doanh lớn thì lại càng để ý thể diện bên ngoài, Mạnh Mục Thừa làm vậy coi như đánh đổ hết mặt mũi của bố mẹ anh ta rồi….

Nhưng Mạnh Mục Thừa không hề ý thức được hành vi này của mình không chút phù hợp. Sau đó anh ta còn hôn người kia trước mặt tất cả quan khách, cũng chẳng ngại ngần ôm lấy eo cô ta, chầm chậm đi tới trước mặt bố mẹ, giọng điệu cà lơ phất phơ giới thiệu: "Bố, con xin phép giới thiệu với bố, đây là Doanh Doanh. Cô ấy chính là vị hôn thê của con."

Vị hôn thê? Muốn kết hôn?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!