Chương 45: (Vô Đề)

Sức khỏe Cố Biệt Đông không có vấn đề gì lớn nên được làm thủ tục xuất viện ngay trong ngày. Thế nhưng hôm sau cậu nhóc không đi học mà còn xin Trần Nhiễm Âm nghỉ thêm vài ngày. Trần Nhiễm Âm cũng có thể thông cảm cho tâm trạng hiện tại của cậu, cô biết cậu cần thời gian để bình tĩnh lại, thế nên cô dứt khoát phê duyệt đơn xin nghỉ học. Cố Kỳ Châu cũng xin chỉ đội trưởng Hứa nghỉ phép vài ngày, tập trung ở nhà với cháu trai.

Hôm sau là thứ Bảy, lớp bảy và lớp tám thường được nghỉ, lớp chín còn phải học bù thêm nửa ngày. Sau khi hết tiết sáng, Trần Nhiễm Âm nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi sau đó rời trường, chuẩn bị đến thăm bạn học Cố Biệt Đông. Vừa rẽ phải khỏi cổng đến ngã tư cô đã tháy Triệu Béo, Ngô Nguyên và Hứa Từ Thoại đứng bên đường chuẩn bị gọi xe.

Trần Nhiễm Âm chằm chậm đạp thắng, dừng trước mặt nhóm học sinh, hạ cửa số xuống hỏi: "Ba em định đi đâu à?"

Triệu Béo cảm xúc dạt dào đáp: "Đi thăm bạn học thân yêu của bọn em ạ."

---Đọc full tại ---

Ngô Nguyên bổ sung: "Gửi đến cậu ấy những lời hỏi thăm và chúc phúc chân thành của bọn em nữa ạ."

Đúng là văn mẫu tiêu chuẩn, nếu lúc viết văn hai đứa cũng văn chương lai láng thế này thì hay rồi... Trần Nhiễm Âm khẽ thở dài, tổng kết ngắn gọn: "Đến chỗ Cố Biệt Đông?"

Hứa Từ Thoại ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."

Trần Nhiễm Âm cũng không nói nhiều: "Lên xe, cô đưa mấy đứa đi."

"Cảm ơn cô ạ." Ba bạn học vui vẻ không thôi, lập tức lên xe.

Hứa Từ Thoại ngồi ở ghế phụ lái, Ngô Nguyên và Triệu Béo ngồi ở ghế sau, ba người đều thắt dây an toàn xong thì Trần Nhiễm Âm mới chầm chậm đạp. ga.

Sau khi qua đèn đỏ, Triệu Béo tò mò hỏi: "Cô ơi, rốt cuộc Cố Biệt Đông bị làm sao vậy ạ?"

Ngô Nguyên tiếp lời Triệu Béo: "Bệnh của cậu ấy nghiêm trọng lắm à cô?"

Hai người họ chỉ biết Cố Biệt Đông ngất xong thì không biết tình hình sau đó, cũng

không liên lạc được với Cố Biệt Đông, thế nên đến tận bây giờ hai người họ rốt cuộc Cố Biệt Đông bị đưa đến bệnh viện, cũng không bị bệnh gì, có nghiêm trọng hay không?

Trần Nhiễm Âm cũng không biết phải trả lời câu hỏi này thế nào. Dù sao thì vụ án tám năm trước là tội ác tày trời, trước khi kết án cô cũng không thể tiết lộ bất cứ chi tiết nào, huống hồ ba đứa nhóc này đều là trẻ con vị thành niên, thứ quá máu me càng không thể kể, đặc biệt là Ngô Nguyên và Triệu Béo, có khả năng còn nhát gan hơn cả cô gái Hứa Từ Thoại này.

Ôi, cũng không biết hai đứa này nghĩ gì mà lại dám tay không đi theo dõi tên nghiện ma túy...

Nếu ba đứa không đi theo tên nghiện kia thì cũng sẽ không có sự cố đột ngột này.

Trần Nhiễm Âm thầm thở dài, bất lực nói: "Không phải bệnh sinh lý mà là bệnh tâm lý, lúc nhỏ Cố Biệt Đông từng bị bỏng nên bây giờ sợ lửa, vừa nhìn thấy lửa là đau đầu."

Triệu Béo: "Ám ảnh tuổi thơ?"

---Đọc full tại ---

Trằn Nhiễm Âm: "Ừ."

Ngô Nguyên: "Em hiểu rồi, giống như kiểu lúc nhỏ em bị chó cắn thì lớn lên sẽ sợ chó ấy."

Trần Nhiễm Âm: "Em có thể lý giải như thế." Cô lại dặn dò ba đứa nhóc: "Gặp em ấy rồi thì đừng hỏi lại chuyện này nữa nhé, không thì lại kích thích em ấy đấy.

Cả ba cùng gật đầu đảm bảo: "Vâng ạ.

Triệu Béo lại nhớ ra gì đó, hỏi tiếp: "Thế nên bây giờ anh Đông đã xuất viện rồi ạ?"

Trần Nhiễm Âm: "Về nhà từ tối qua rồi."

Triệu Béo sửng sốt, lại nói với Hứa Từ Thoại ở ghế phụ lái: "Đại diện Lý, sao cậu biết anh Đông xuất viện rồi? Cậu ấy nói với cậu à?"

"Đại diện Lý" là cách gọi tắt của đại diện môn Vật Lý.

Ngô Nguyên vẫn thấy bất bình: "Cậu ấy chẳng nói với hai bọn tớ, bơ hai bọn tớ luôn!" Tình anh em phòng 309 bắt đầu rạn nứt!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!