Chương 44: (Vô Đề)

Cố Biệt Đông đột ngột ngất xỉu khiến mọi người có mặt đều hốt hoảng. Trong lúc luống cuống, Trần Nhiễm Âm nhanh chóng gọi cấp cứu, sau đó gọi cho Cố Kỳ Châu. Có thể vì anh đang dẫn đội huấn luyện hoặc đang chấp hành nhiệm vụ nên không nhận điện thoại của cô, thế nên cô đành gửi tin nhắn Wechat cho anh.

---Đọc full tại ---

Trần Nhiễm Âm không thể để Cố Biệt Đông một mình trên xe cấp cứu, vì vậy cô đi theo Cố Biệt Đông đang hôn mê lên xe cấp cứu, nhưng trước khi đi, cô vẫn không quên xử lý hai đứa học sinh đang u oán: Ngô Nguyên và Triệu Tử Khải.

Trong thời gian đợi xe cấp cứu đến, cô nhanh chóng gọi cho phụ huynh của hai học sinh này, giải thích ngắn gọn sự việc, thông báo họ nhanh chóng đến đồn cảnh sát khu vực một chuyến. Ngô Nguyên và Triệu Béo được cảnh sát đưa về đồn để làm công tác giáo dục tư tưởng, phải có người giám hộ mới được bảo lãnh, còn tên nghiện kia thì bị áp giải đi.

Có thể nói cảnh sát chẳng tốn bao nhiêu công sức đã tìm được tên nghiện kia rồi: Họ vừa xông vào tòa nhà khám bệnh, tên kia đã chạy ra khỏi hành lang bên trái, khắp người đều là lửa, chẳng khác nào một người lửa đang chạy, trong lúc chạy còn không ngừng hét lớn "cứu với". Cảnh sát buộc phải dập lửa trên người hắn trước rồi sau đó mới còng tay hắn lại.

Lúc xe cấp cứu đến thì xe cứu hỏa cũng đến. Lúc lên xe cấp cứu, Trần Nhiễm Âm đau đầu, cảm thấy lần này ba thằng nhóc gây ra rắc rối không hề nhỏ, đốt luôn cả bệnh viện của người ta dù nơi này chỉ là một bệnh viện bỏ hoang.

Thế nhưng cô không ngờ rằng, hậu quả nghiêm trọng nhất còn chưa tới...

Trong phòng bệnh yên tính, Trần Nhiễm Âm thả rèm cửa sổ xuống rồi ngồi xuống một chiếc giường khác, đau lòng nhìn cậu nhóc đang say giấc nhưng vẫn chảy nước mắt, cô không khỏi thở dài.

Nửa tiếng trước, cậu nhóc tỉnh lại sau cơn mê, cảm xúc rất không ổn định, nước mắt không ngừng rơi, lại hét lớn đầy cuồng loạn, như thể thế giới tinh thần đã sụp đổ. Dù cô có khuyên thế nào, an ủi làm sao thì cậu cũng không thể bình tĩnh lại được. Không còn cách nào khác, bác sĩ chỉ đành tiêm thuốc an thần cho cậu.

Thuốc dần có công hiệu, cậu nhóc điên cuồng dần bình tĩnh lại, lần nữa chìm vào giấc ngủ say.

---Đọc full tại ---

Thực ra sức khỏe chàng thiếu niên không có vấn đề gì lớn, nhưng tỉnh thần lại chịu đả kích không nhỏ. Cậu nhớ lại đoạn ký ức phủ bụi đã lâu, nhớ lại cái đêm bi thảm tám năm trước, nhớ lại những điều thê thảm mà bố mẹ cậu đã trải qua.

Trần Nhiễm Âm có thể hiểu nỗi đau đớn và tuyệt vọng trong lòng chàng thiếu niên, thậm chí cô có thể đồng cảm với cậu, bởi vì họ đều là nạn nhân của chuyện tám năm trước, nhưng cô không biết mình nên làm thế nào mới có thể kéo cậu ra khỏi vực sâu, mặc dù cô cũng từng rơi vào vực sâu.

Nhưng cô có thể thoát ra khỏi vực sâu đó hoàn toàn không phải dựa vào sức của bản thân cô, cô có Lâm Vũ Đường liều cả mạng sống để mở đường cho cô, có ba mẹ vô cùng yêu thương cô, có bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp, họ đã hợp sức với nhau để kéo cô ra khỏi vực sâu.

Hơn nữa, tội ác năm đó dường như không khiến cô mt gì cả. Cô vẫn còn ba mẹ, vẫn có thể gặp lại Lâm Vũ Đường sau tám năm, nhưng Cố Biệt Đông thì sao? Cậu không thể gặp lại ba mẹ mình nữa...

Cô không cứu được cậu, cũng không chữa lành cho cậu được. Sau khi nhận thức rõ sự thật, Trần Nhiễm Âm bỗng cảm thấy vô cùng bất lực, bởi vì cô nhận ra mình không phải một giáo viên đạt chuẩn, cô không giúp được học sinh của mình, cô còn từng cho rằng mình là một người trọng sinh từ Niết Bàn, cho rằng mình đã can đảm và mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, còn cảm thấy nội tâm mình có thêm sức mạnh rồi.

Nhưng ngay lúc này đây cô mới phát hiện, cô chỉ là một người được cứu rỗi rất đỗi bình thường, cô không thể nào đi cứu người khác sau khi bản thân được cứu. Cô thoát ra khỏi vực sâu mà lại không thể cứungười vẫn đang ở trong vực sâu, chỉ có thể đứng trên bờ, bất lực nhìn họ đớn đau vùng vẫy.

Chàng trai đang ngủ say chợt mở mắt, vẻ mặt nặng nề lại mệt mỏi. Trần Nhiễm Âm giật mình, sợ cậu lại trở nên cuồng loạn nên lập tức đứng lên, vừa đi tới giường bệnh đối diện vừa "Đừng sợ, cậu em sẽ đến ngay.

Cô muốn để cậu biết trên thế giới này cậu không hề lạc lõng, cậu còn có cậu của mình, còn cả những người thân họ hàng: "Em còn có cậu, còn cả họ hàng, còn cả..." Cô vốn muốn nói còn "mẹ" nữa, nhưng lời đến bên miệng lại ngại nói ra, vì quan hệ của cô vẫn chưa đến bước đó. Cố Kỳ Châu không nói muốn quay lại với cô, thế nên hiện tại hai người không có quan hệ gì cả, sao cô có thể dùng đại từ đầy mập mờ như "còn có mợ" này được?

Họ vẫn chưa phải là người nhà mà... Vì vậy cô chỉ đành tạm thời đổi thành: "Còn có cô, cô sẽ không vứt bỏ em, cô sẽ luôn bên cạnh em."

Điều khiến cô không ngờ là sau khi Cố Biệt Đông lần nữa tỉnh lại đã không còn cuồng loạn như trước đó, nhưng lại rơi vào trạng thái cực đoan khác: cậu trở nên khép mình.

Cho dù Trần Nhiễm Âm có nói gì thì cậu cũng hệt như không nghe thấy, vẻ mặt thẫn thờ nhìn chằm chằm lên trần nhà, tự ngăn cách mình với thê giới.

Hiện tại cậu không muốn gì cả, chỉ muốn ba mẹ của cậu, muốn ba mẹ quay lại.

Cậu nhớ ánh mắt yêu thương của mẹ, nhớ xiên thịt nướng của ba, nhớ căn nhà nhỏ chất đầy xe đồ chơi kia.

Cậu nhớ khoảng thời gian lúc nhỏ, trước sáu tuổi, ba mẹ vẫn còn sống.

Nhưng mất rồi, mất hết rồi... Cậu không biết mình nên làm thế nào.

---Đọc full tại ---

Trần Nhiễm Âm đau lòng, hốc mắt đỏ lên, cô không biết mình nên làm gì để giúp cậu. Biết rõ mình không đủ khả năng, nhưng vẫn muốn cố hết sức để kéo lấy cậu. Cho dù không có Cố Kỳ Châu, cô cũng nên làm vậy, bởi vì cô là cô giáo của cậu, cô không thể vứt bỏ học sinh của mình.

Cô cắn môi, im lặng, cố gắng lấy hết can đảm, cuối cùng cô nói bằng giọng bình tĩnh: "Ông ngoại em là một cảnh sát chống ma túy rất giỏi, những tên côn đồ đó là kẻ buôn ma túy đến để trả thù ông ngoại em. Tối đó, không chỉ bố mẹ em bị trả thù mà còn có cả ông ngoại em, cậu em, họ đều phải chịu sự trả thù tàn bạo."

Cố Biệt Đông chưa từng nghe đến những chuyện này, cậu chỉ biết ông ngoại mình là một cảnh sát hình sự cực kỳ giỏi giang, chỉ biết ông đã hi sinh vì sự nghiệp cảnh sát, không ai nói với cậu ông hi sinh như vậy. Cậu từng hỏi bà ngoại và cậu mình, nhưng bà ngoại và cậu của cậu đều trả trời rất chung chung: "Sau này cháu lớn lên rồi sẽ hiểu thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!