Chương 43: (Vô Đề)

Ánh mắt người đàn ông âm u tàn nhẫn, trông như thật sự muốn giết hai người họ. Cố Biệt Đông và Triệu Béo chỉ đành nhanh chóng quay vào phòng bệnh có người treo cổ đáng sợ lúc nãy, chỉ còn một giây nữa là tên nghiện đuổi tới, cả hai vừa kịp đóng cửa phòng lại.

Vừa rồi tên nghiện bị tay đàn em cũ sỉ nhục qua điện thoại, trong lòng đang nén cơn giận không có chỗ trút, không ngờ hai thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch này lại dám đến trêu ngươi. Hắn ta càng lúc càng bực tức, quyết tâm đánh chết hai thằng nhóc nên bắt đầu đập mạnh vào cửa như kẻ điên, chẳng khác nào một con bò bị chọc đến mức mất đi lý trí.

Khóa cửa vừa rồi bị hai người đập hỏng nên bây giờ Cố Biệt Đông và Triệu Béo chỉ có thể dùng hai tay chống lên cửa, cố hết sức chống lại sự tấn công của tên nghiện, thế nhưng cứ tiếp tục như: vậy cũng không phải cách, sớm muộn gì cửa cũng sẽ bị tông nứt ra thôi...

---Đọc full tại ---

"Xoảng", ô kính trên cửa bị tên nghiện đập vỡ từ bên ngoài, sau đó hắn đột nhiên duỗi tay vào, cố gắng túm lấy đầu Triệu Béo.

Không biết vì quả đầu tròn quá hay là vì hai ngày rồi không gội nên tóc bết dầu mà tên nghiện không tóm được, đầu ngón tay hắn sượt qua da đầu Triệu Béo. Triệu Béo kinh hoàng khi thoát chết trong gang tấc, vội khom người, vừa tì vai vào cửa vừa hét lớn với Cố Biệt Đông: "Ôi đệch, làm sao bây giờ? Cứu với! Cứu! Cứu!"

Tên nghiện lại vươn tay vào lần nữa, định túm lấy đầu của hai người. Cánh tay dài huơ qua huơ lại trong không trung hệt như dây leo giết người.

Cố Biệt Đông chỉ đành khom người tì vai lên cửa như Triệu Béo, nhìn chòng chọc bàn tay trơ xương đang không ngừng khua loạn xạ trong không trung vài giây. Cậu hạ quyết tâm, giơ tay ra túm lấy tay của hắn rồi đột nhiên bẻ ngoặt ngón út ra sau.

Tiếng "rắc" vang lên, sau đó là tiếng hét thảm thiết của tên nghiện ở ngoài cửa, Cố Biệt Đông buông ra, cánh tay kia lập tức rụt lại, sau đó hắn bắt đầu dùng những từ ác độc và tục tĩu nhất mà mình có thể nghĩ ra để chửi rủa hai chàng trai bên trong, đồng thời bắt đầu đạp mạnh lên cửa, từng cú từng cú mang theo cơn tức, cú nào cú nấy cũng mạnh, cửa bị đạp kêu rầm rầm.

Chẳng lâu sau, cánh cửa gỗ cũ kỹ bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Triệu Béo vừa hoảng vừa lo: "Anh Đông, cậu mau nghĩ cách đi! Cửa sắp bị đạp gãy rồi!"

Mặc dù Cố Biệt Đông không lên tiếng nhưng trong đầu cậu liên tục suy nghĩ, cậu bỗng liếc mắt nhìn người chết treo trên trần nhà kia... là hình nộm! Là ma nơ canh thôi!

Cậu lập tức nảy ra ý tưởng, vội nói với Triệu Béo: "Bật lửa! Bật lửa đâu?"

Triệu Béo: "Trong túi trong túi, bên trái!"

Cố Biệt Đông nhanh chóng lấy chiếc bật lửa nhựa màu đỏ trong túi ra, sau đó nghiêm túc nhìn Triệu Béo, thấp giọng dặn dò trong tiếng mắng nhiếc và đạp cửa của tên nghiện: "Cậu chống một lát trước nhé, phải cố trụ đấy! Lúc tớ bảo cậu thả tay thì cậu thả tay, nếu không hai chúng ta đều phải chết đấy!"

Trách nhiệm nặng nề đè lên vai, Triệu Béo ngẩn ra: "Hả?"

Cố Biệt Đông cổ vũ: "Dáng cậu một chọi ba, chắc chắn là được! Tên kia nghiện nên sức khỏe yếu lắm!"

Triệu Béo vẫn không tự tin nhưng còn chưa kịp phản ứng thì Cố Biệt Đông đã chạy đi. Lực đè trên cửa bỗng chốc giảm đi một nửa, cú đạp của tên nghiện khiến cửa hé mở một khe nhỏ, Triệu Béo cực kỳ sợ hãi, lập tức lấy lại bình tĩnh rồi cắn chặt răng, cố hết sức chống lại tên nghiện bên ngoài, khuôn mặt tròn trịa đỏ bừng cả lên.

Cố Biệt Đông chạy đến bên cửa số rồi kéo rèm ra, lớp bụi dày đặc rơi xuống, ánh mặt trời chói chang lập tức chiếu vào, trong phòng bệnh bỗng chốc sáng bừng.

Cậu ôm rèm của chạy về phía hình nộm, sau đó kéo mạnh cơ thể người giả xuống, dây thừng không đứt nhưng đầu người giả lìa khỏi thân, cũng không vấn đề gì, có cơ thể là đủ rồi.

Cậu nhanh chóng quấn tấm rèm cửa cũ kỹ lên cơ thể hình nộm, lấy bật lửa ra đốt cháy một góc tấm rèm.

Rèm cửa rất dễ bắt lửa, ngọn lửa gần như bốc lên lập tức, đầu Cố Biệt Đông bỗng đau đớn như bị rìu bổ vào, hệt có thứ gì đó bị chẻ ra, tầm mắt cũng mờ đi, hình ảnh trước mắt từ thực biến thành ảo, từ sáng biến thành tối, cảnh vật xung quanh cũng từ bệnh viện cũ bỏ hoang biến thành khoảng sân nhỏ thôn quê. Tầm mắt tối dần, cách cánh cửa sắt đỏ có thể nhìn thấy màu lửa qua khe hở, ánh lửa bất tận.

Mọi thứ trong ngọn lửa đều méo mó rối rắm vô cùng đáng sợ.

"Anh Đông nhanh lên! Tớ sắp không trụ

nổi rồi!"

Tiếng cầu cứu của Triệu Béo khiến Cố Biệt Đông hoàn hồn. Cậu lắc mạnh đầu rồi nhanh chóng cởi áo khoác đồng phục ra quấn vào tay phải, sau đó nhắc hình nộm đang cháy dưới đất lên, vừa lao về phía cửa vừa hét lớn với Triệu Béo: "Mở cửa thả chó!"

---Đọc full tại ---

Triệu Béo là một chàng béo nhanh nhẹn, nhanh chóng lùi lại một bước, "chó dữ" ngoài cửa lập tức xông vào, Cố Biệt Đông dứt khoát đẩy hình nộm đang cháy vào hắn.

Tên nghiện vốn tưởng rằng mở cửa rồi sẽ tóm được một trong hai người, hắn vô thức vươn tay ra ôm lấy "người đến", ngọn lửa đang cháy bắt đầu lan đến da, sau đó đến tóc và lông mày. Cơn đau ập đến, "chó dữ" lập tức phát ra tiếng kêu la thảm thiết. Cố Biệt Đông và Triệu Béo nhân cơ lao ra khỏi phòng bệnh, men theo con đường lúc đến, vội vã rời khỏi tòa nhà khám bệnh.

Hai người lao ra cửa tòa nhà khám bệnh thì nhìn thấy nhóm Trần Nhiễ mÂm và cảnh sát đang vội vã chạy về phía này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!