12h50 là bắt đầu giờ tự học buổi trưa, trước đó nhà trường sẽ cho mọi người thời gian ăn trưa và nghỉ trưa, phần lớn các học sinh ăn bữa trưa xong rồi sẽ về phòng học, nằm bò trên bàn nghỉ ngơi một lúc, tranh thủ từng giây từng phút để ngủ bù, tránh cho buổi chiều lại buồn ngủ.
Khoảng 12h10, các lớp học trong trường trung học cơ sở đều yên tĩnh, toàn bộ rèm cửa sổ màu xanh lam trong phòng học đều thả xuống, tạo không khí yên tĩnh để nghỉ trưa. Chỉ có duy nhất lớp 9/2 là sôi động hệt như rạp chiếu phim, nói cụ thể hơn là rạp phim sau khi phim bắt đầu.
Bên trong ai cũng thả hết rèm xuống nhưng chẳng máy ai ngủ, tất cả đều tụ tập ở hàng cuối cùng của lớp, vây xung quanh một chàng trai tên Dương Lịch Vũ, người nào người nấy cũng nhìn chòng chọc vào điện thoại của Dương Lịch Vũ như đang xem phim xã hội đen, thở cũng chẳng dám thở mạnh.
Trên màn hình điện thoại hiển thị video trò chuyện thời gian thực trên Wechat, người đang video call với Dương Lịch Vũ là Triệu Béo
- Triệu Tử Khải.
Chàng trai "Chính nghĩa: phòng 309 lặng lẽ theo đuôi con nghiện đến một bệnh viện bỏ hoang cách trường học không xa, bên ngoài bệnh viện được bao quanh bởi tường rào màu xám cũ kỹ, cánh cổng sắt lớn trên bức tường đó hướng ra công viên, trên cửa quán dây xích sắt loang lổ vết rỉ sét, rõ ràng là để đề phòng người ngoài đi vào.
Ở cửa chính có thể phòng nhưng lỗ chó thì khó mà chặn được.
---Đọc full tại ---
Vì đã lâu không sửa nên góc tường phía Tây Bắc bị sập một đoạn ngắn, dù là người hay chó cũng có thể thoải mái lật đống gạch vỡ ngói vỡ này chui qua.
Mười phút trước, ba chàng thiếu niên trơ mắt nhìn con nghiện đi vào bệnh viện bỏ hoang từ bức tường đổ nát, sau đó rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan...
Ngô Nguyên: "Hắn ta đi vào rồi, chúng ta có theo nữa không?" Nói xong lại đưa ra lời kiến nghị quý giá của mình, "Hay là thôi đừng theo nữa? Ở đây đợi đi, tớ cảm thấy bên trong không an toàn. Bệnh viện số 9 mà, bệnh viện có bệnh truyền nhiễm... Mặc dù đã di dời rất lâu rồi, nhưng tớ vẫn thấy bên trong u ám lắm, lỡ như trong không khí còn vi rút vi khuẩn tàn dư thì sao?"
Thành phố Đông Phụ phát triển nhanh, hai mươi năm trước ở đây vẫn là vùng ngoại ô có mật độ dân cư thưa thớt, thế nên chính quyền thành phố mới chọn nơi này để đặt bệnh viện bệnh truyền nhiễm. Nhưng chẳng ai ngờ thời đại thay đổi chóng mặt, vùng ngoại ô dần trở thành khu vực nhộn nhịp sầm uất. Bệnh viện, trường học, phố thương mại, khu dân cư liên tục mọc lên như nấm sau mưa, bệnh viện bệnh truyền nhiễm trở thành mục tiêu công kích.
Suy xét đến sự an toàn của người dân, chính quyền đã đưa ra quyết định di dời, dời bệnh viện số 9 ra ngoài vành đai phía Nam.
Hiện tại bệnh viện cũ này đã không hoạt động hai năm, nhưng mãi không khởi công phá dỡ, trở thành tòa nhà ma nổi tiếng gần đây, là nơi nghỉ đêm của người lang thang, con bạc, ma men, người vô gia cư, đồng thời cũng là studio livestream cho những người có sở thích mạo hiểm.
Triệu Béo nghe kiến nghị của Ngô Nguyên xong thì hỏi lại: "Lỡ như trong bệnh viện có cửa sau thì sao? Thế chẳng phải chúng ta mất dấu người ta à?"
Ngô Nguyên phản bác: "Nếu ba người chúng ta vào rồi gặp nguy hiểm thì làm sao? Với cả, nếu ba chúng ta vào hét, lát nữa ai dẫn đường cho chú cảnh sát?"
Triệu Béo nghẹn họng, cảm thấy cậu ta nói cũng có lý, bèn nhìn Cố Biệt Đông bằng ánh mắt dò hỏi: "Anh Đông, ý kiến của cậu là gì?"
Cố Biệt Đông suy nghĩ một lát rồi đưa ra sắp xếp chi tiết: "Ngô Nguyên, cậu đứng ở cổng đợi cảnh sát, tớ với ông Béo vào trong."
Đầu óc Ngô Nguyên vẫn khá tỉnh táo: "Hả? Vậy lỡ hai người các cậu xảy ra chuyện thì làm thế nào? Lỡ hắn ta có đồng bọn thì sao? Hai cậu làm thế này. chẳng phải tự đâm đầu vào lưới sao?"
Cố Biệt Đông chẳng chút sợ hãi, nắm chắc phần thắng trong tay: "Con nghiện đều rất yếu ớt, một mình anh đây có thể tẩn hắn ta."
Triệu Béo cũng không hề sợ sệt: "Cơ thể của ông Béo tớ đè một phát là được!" Lúc nói câu này, cậu ấy không nhớ ban nãy trong nhà vệ sinh là ai bị dọa đến nỗi không đi vệ sinh được.
Ngô Nguyên mím môi: "Tớ vẫn cảm thấy tùy tiện đi vào không an toàn cho
lắm... Ai mà biết cậu vào rồi sẽ gặp phải tình huống gì chứ?"
Triệu Béo nảy ra ý tưởng: "Chúng ta có thể gọi video Wechat." Cậu áy tràn đầy lòng tin phân tích, "Làm vậy có thể đảm bảo an toàn tính mạng của tớ và anh Đông, còn có thể mượn sức của bên ngoài để theo dõi hành tung của phần tử tội phạm mọi lúc, cậu quay màn hình lại còn có thể lưu giữ làm chứng cứ."
Tiện thể cậu ấy còn làm ra vẻ ngầu, để cả thế giới đều biết cậu ấy can đảm theo dấu phần tử nghiện ngập gây hại cho xã hội.
---Đọc full tại ---
Cố Biệt Đông gật đầu tỏ ý tán thành.
Mặc dù Ngô Nguyên cũng tán thành cách này, nhưng mà: "Tớ không đem theo điện thoại..."
Triệu Béo: "..."
Cố Biệt Đông: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!