Cố Biệt Đông nghĩ mãi vẫn không hiểu rốt cuộc vì sao mình bị mời phụ huynh? Cậu chỉ sai năm câu hỏi thôi mà! Hơn nữa gần đây cậu cũng rất thành thật, lên lớp nghiêm túc lắng nghe bài giảng, hoàn thành đầy đủ bài tập về nhà, không đi muộn cũng không về sớm, đạt đủ tiêu chuẩn ba tốt của học sinh, vì sao. lại bị mời phụ huynh!
Hơn nữa, không phải mấy ngày trước Chim Ưng mở họp lớp đã biểu dương cậu trước cả lớp, khen ngợi cậu có tiến bộ lớn sao? Tại sao chỉ nửa tuần trôi qua lại bị mời phụ huynh? Thật sự là trở: mặt còn nhanh hơn lật sách... Haizz, phụ nữ đúng là thay đổi thất thường!
Thế nhưng, trứng không chọi lại đá, giáo viên chủ nhiệm đã đưa ra lời vàng miệng ngọc, nói mời phụ huynh thì phụ huynh nhất định phải đến.
Tối thứ năm, Cố Biệt Đông trốn trong phòng vệ sinh trong phòng ngủ, dùng di động mình lén lút mang đến trường gọi điện thoại cho cậu của cậu.
Cố Kỳ Châu vừa kết thúc huấn luyện ban đêm trở về phòng ngủ, bắt máy rất nhanh, nói ngắn gọn: "Nói."
Cố Biệt Đông khẽ liếm môi: "Cháu muốn thông báo một chuyện."
---Đọc full tại ---
Cố Kỳ Châu: "Phạm lỗi nữa rồi à? Muốn đến thăm nhà?"
Cố Biệt Đông: "..."
Nghe mấy lời này đi, từng chữ tràn ngập không tin tưởng cậu!
Cậu trả lời một cách chính đáng: "Không ạ, lần này không nghiêm trọng lắm, cậu đừng suy nghĩ nhiều, không phải thăm nhà."
Cố Kỳ Châu: "À." Anh thế nhưng lại có chút thất vọng, tức giận hỏi một câu, "Vậy rốt cuộc là có chuyện gì?"
Cố Biệt Đông: "Trưa thứ bảy tuần này sau khi tan học, cô Trần của con hy vọng có thể gặp mặt cậu để thảo luận sâu hơn về công cuộc đào tạo trụ cột tương lai của tổ quốc."
Cố Kỳ Châu: "…"
Mẹ nó, không phải là bị mời phụ huynh sao?
Anh mệt lòng thở dài: "Đông Tử, sau này không thi đậu trường cảnh sát thì thử thi đài truyền hình đi, làm phóng viên báo chí cũng được."
Cố Biệt Đông: "..."
Cố Biệt Đông theo lý tranh đấu: "Chuyện này thật sự không thể trách con được, con chỉ sai có năm câu hỏi mà Chim Ưng đã vô tình mời phụ huynh, Triệu Béo sai chín câu lại không bị mời! Thậm chí còn thông báo cho con bằng văn bản kẹp trong cuốn sách bài tập về nhà của con, lần này mợ đúng là hơi gây chuyện vô lý!"
Giờ mới biết cô thích gây chuyện vô lý sao? Nhưng trọng điểm Cố Kỳ Châu chú ý tới vẫn là: "Đừng có gọi lung tung." Nhẫn còn chưa đưa, son môi cũng chưa tặng, anh cũng không biết tặng khi nào mới thích hợp.
Cố Biệt Đông: "Ôi giào, cả thế giới còn có ai không biết quan hệ giữa hai người nữa? Với lại con còn phải sống dưới tay mợ ấy, không thể ghẻ lạnh quá được."
Cố Kỳ Châu: "..." Thằng nhóc thúi này cũng hiểu đối nhân xử thế đấy!
Có Biệt Đông hỏi: "Cuối cùng là trưa thứ bảy cậu có tới không?"
Cố Kỳ Châu: "Tới." Cuối tuần này anh không có nhiệm vụ, có thể nghỉ phép bình thường được. Anh nói: "Nói giáo viên của cháu chọn một quán ăn, cậu mời cô ấy ăn tối, vừa ăn vừa trò chuyện."
Cố Biệt Đông: "!" Sau khi cúp điện thoại, đầu tiên cậu rất vui mừng: Cậu của cậu thật sự nghĩ thông rồi, biết mời giao viên chủ nhiệm lớp bọn cậu đi ăn cơm, như vậy mới đúng. Phải "nã nhân thủ đoản, cật nhân chủy nhuyễn", có như: vậy sau này cậu mới dễ sống dưới tay cô được. Nhưng nghĩ lại, cậu chợt nhận ra việc ông cậu mời ăn cơm rất có thể không phải vì cậu:
Dạ dày của Chim Ưng không tốt, không thể bị đói.
(*Nã nhân chủy đoản nghĩa là lấy thứ gì đó của người khác thì cũng phải rụt tay với người ta. Cật nhân chủy nhuyễn nghĩa là ăn đồ của người khác thì nói chuyện với họ cũng phải mêm mỏng hơn => Nhận được lợi ích từ người ta nên phải nể mặt họ.)
Sáng thứ sáu, sau giờ học Cố Biệt Đông đi tìm Trần Nhiễm Âm, thay cậu truyền đạt lời mời. Trần Nhiễm Âm nghe xong, phản ứng là: "Sao em liên lạc được với cậu của em? Điện thoại di động ở đâu?"
Cố Biệt Đông: "..." Vị giáo viên này đúng là rất khó chơi! Nhưng là mợ tương lai của cậu, cậu tạm thời không so đo nhiều như vậy... Sắc mặt không chút thay đổi trả lời: "
"Trưa hôm qua em sử dụng điện thoại công cộng của tòa nhà ký túc xá."
Trần Nhiễm Âm từ chối cho ý kiến: "Sao không đến mượn điện thoại của cô?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!