Chương 40: (Vô Đề)

Sau khi xuống núi, hai người không thể không chia tay nhau. Có lẽ bên Trịnh Thường đã điều tra ra được chút manh mối gì đó, Cố Kỳ Châu trực tiếp lái xe đến phân cục, Trần Nhiễm Âm thì lái xe đến bệnh viện. Trước khi đến bệnh viện, cô đi theo Cố Kỳ Châu đến phân cục, chỉ là lặng lẽ đi theo phía sau xe.

Cô nhìn theo xe Cố Kỳ Châu chạy vào cửa phân cục, trong lòng chợt cảm thấy khó chịu: Ai biết lần gặp mặt kế tiếp sẽ là lúc nào, cô còn vô cùng lo lắng anh sẽ bị thương trong quá trình chấp hành nhiệm vụ, súng đạn không có mắt mà… Cô muốn trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, làm hậu thuẫn kiên cường, nhưng điều này không có nghĩa là cô sẽ không lo lắng cho người yêu của mình.

Bỗng điện thoại di động rung lên, cô cầm lên xem, là Cố Kỳ Châu gửi Wechat tới: [Em về đi.]

"……"

Thì ra anh đã sớm phát hiện cô đang đi theo.

Chưa kể anh làm cảnh sát đặc nhiệm mà còn là đội trưởng đội chống khủng bố, làm sao có thể không có kỹ thuật theo dõi ngược chứ? Vả lại, cô còn là một tuyển thủ nghiệp dư không có kỹ thuật theo dõi cơ bản gì, tám phần mười là đã lộ ngay từ đầu rồi…

Trần Nhiễm Âm thở dài, bắt đầu dùng ngón tay gõ chữ, ở trong khung chat nhập một đống chữ thật dài, dặn dò anh ăn cơm đều đặn, dặn dò chú ý nghỉ ngơi, dặn dò chú ý an toàn, lúc chuẩn bị nhấp gửi thì cô lại có chút chần chờ, sau đó xóa chuỗi văn bản dài này, cuối cùng chỉ gửi bốn chữ: [Bình an trở về.] Bốn từ đơn giản, bao gồm tất cả những mong ước và lời chúc phúc của cô.

Câu trả lời của Cố Kỳ Châu rất đơn giản, nhưng kiên định: [Được.]

Không biết vì sao khóe mắt của Trần Nhiễm Âm bỗng đỏ bừng, để tránh cho mình vỡ đê, cô vội vàng ném điện thoại lên ghế phụ, cúi đầu nhắm mắt hít một hơi thật sâu, chờ tâm trạng ổn định lại một chút, cô lập tức quay đầu xe.

Trên đường đến bệnh viện, tâm trạng của cô vẫn luôn nặng nề, nhưng cô không muốn để người nhà nhận ra tâm sự của mình, đành phải cố gắng lấy lại tinh thần, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra mà đẩy cửa phòng bệnh.

Một đống người vây quanh trong phòng bệnh riêng, ngoài mẹ và bà ngoại cô ra, còn có hai người cậu mợ và con cái của họ.

Thật ra sức khỏe ông Tần không có gì đáng ngại, là cẳng chân phải bị Tần Thiên Hữu đá gãy xương, theo lý bó thạch cao xong là có thể xuất viện, nhưng ba người con lại không đồng ý, nhất định phải nằm viện quan sát một ngày mới về nhà.

Con cái là lo lắng cho sức khỏe của bố, ông Tần là người lớn tuổi, rất thích sự yên tĩnh, nhưng trong phòng bệnh chen chúc nhiều người như vậy, ông rất phiền, con cháu còn không ngừng lải nhải, nói ông không quan tâm sinh mạng và sức khỏe của mình. Ông càng nghe càng phiền, trực tiếp nhắm mắt dưỡng thần.

Trần Nhiễm Âm còn tưởng rằng ông ngoại cô đang ngủ, nhỏ giọng nói với bà ngoại cô một câu: "Điện thoại di động của ông ngoại con…" Cô còn chưa nói hết thì ông Tần đã mở mắt ra, hoảng hốt hỏi: "Tìm được chưa?"

Trần Nhiễm Âm dở khóc dở cười: "Té ra là ông chưa ngủ ạ?" Sau đó lấy điện thoại ở trong túi áo khoác ra đưa cho ông: "Yên tâm đi ạ, không bị hư hỏng chút nào cả, còn có thể dùng được."

Ông Tần thở phào nhẹ nhõm, vuốt ve điện thoại di động trên tay như bảo bối, lẩm bẩm cảm thán: "Đồ Vị Phạn tặng đúng là tốt, dùng bao nhiêu năm cũng không hỏng."

Phòng bệnh vốn đang náo nhiệt thì chợt yên tĩnh lại.

Trần Nhiễm Âm mím môi, nhìn về phía mẹ cô.

Tần Vi khoanh hai tay lại, rũ mắt xuống, trên mặt không có cảm xúc gì, nhưng Trần Nhiễm Âm có thể cảm nhận được, mẹ cô đang khó chịu, đang nhớ đến anh trai cô.

Mặc dù cô không phải là một người mẹ, nhưng cô hiểu được luân lí, vì vậy cô có thể hiểu được trái tim của mẹ mình: Nỗi đau mất con là không bao giờ nguôi ngoai, đặc biệt là đối với một người mẹ, mỗi khi nhớ đến đáy lòng lại đau đớn vô cùng, huống chi đó còn là đứa con đầu lòng của bà.

Trần Nhiễm Âm khẽ thở dài, càng tin tưởng một chuyện: Mẹ cô sẽ không tiếp nhận Cố Kỳ Châu, trừ khi Cố Kỳ Châu không làm cảnh sát. Nhưng điều này là không thể, Cố Kỳ Châu tuyệt đối sẽ không từ bỏ nghề cảnh sát, cô cũng sẽ không ích kỷ ép anh từ bỏ.

Anh có sứ mệnh và tín ngưỡng của riêng mình, cô nhất định sẽ dốc hết sức lực ủng hộ và bảo vệ anh, cô chỉ muốn cả hai ở bên nhau.

Cho nên, Trần Nhiễm Âm vẫn chưa từ bỏ ý định: Biết đâu, mẹ cô cũng không cố chấp như cô nghĩ? Lỡ như bà đồng ý cho cô quen một cảnh sát thì sao? Dù sao anh trai cô cũng là cảnh sát, đến chết cũng yêu nghề nghiệp của mình, nói không chừng mẹ cô sẽ sinh ra một ít tình cảm đối với nghề nghiệp này?

Ngày 5 tháng 10 phải đi làm, tối ngày 4, Trần Nhiễm Âm lái xe đưa mẹ cô về Đông Phụ.

Lúc về trên cao tốc không bị tắc đường, suốt chặng đường đều rất thông suốt, không trở ngại.

Lúc sắp tới cao tốc, Trần Nhiễm Âm thản nhiên nói với mẹ cô một câu: "Ngày nào mẹ cũng thúc giục con tìm người yêu, nhưng lại không nói cho con biết tiêu chuẩn con rể lý tưởng của mẹ là gì, như vậy con tìm thế nào được?"

Tần Vi đang lướt điện thoại, nghe vậy thì ngẩng đầu liếc nhìn con gái mình một cái: "Sao con lại đột nhiên nói với mẹ chuyện này? Có mục tiêu rồi à?"

"……"

Giác quan thứ sáu của mẹ cô vẫn chính xác như trước.

Trần Nhiễm Âm không đổi sắc mặt nói: "Không có, chỉ là hỏi thử thôi, tò mò tiêu chuẩn của giám đốc Tần là gì ấy mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!