Chương 4: (Vô Đề)

Trước khi Trần Nhiễm Âm tiếp quản lớp 9/2, có không ít đồng nghiệp đã vội vã đến tiêm phòng, kêu cô chuẩn bị trước tâm lý. Bọn họ nói với cô rằng học sinh lớp này thật sự rất khó dạy dỗ, vừa vô tổ chức vừa vô kỷ luật, hơn một nửa những nhân vật làm mưa làm gió trong trường học đều tập trung ở lớp này, là nơi tụ tập của những học sinh cá biệt, mục đích đến trường hoàn toàn không phải để học mà là chọc giận giáo viên.

Vì vậy, vô hình dung đã tạo cho Trần Nhiễm Âm một loại cảm giác gánh nặng: thứ mà cô sắp đảm nhận không phải là một lớp học, mà là một quả bom hẹn giờ.

Tuy nhiên, sau khi chính thức nhận chức, cô mới phát hiện ra rằng lớp học này có vẻ không tệ như mọi người đồn đại, cùng lắm chỉ là nghịch ngợm một chút mà thôi, cũng chưa đến mức không có thuốc chữa, cô hoàn toàn có thể đảm đương được, dù sao bọn họ cũng chỉ là một đám trẻ con mới mười bốn mười lăm tuổi, còn có thể khốn nạn tới mức nào?

Hơn nữa, năm đó thời điểm còn đi học, cô dù sao cũng từng là nhân vật trùm trường, bàn về vi phạm kỷ luật thì không ai có thể so sánh được với cô. Cho nên, thể nào trong lòng đám hỗn thế ma vương này cũng đơn thuần nghĩ rằng cô chỉ là một giáo viên hiền lành. Với lại tất cả những mánh khóe đó cô đều đã từng dùng qua, còn không biết làm thế nào để đối phó với bọn họ sao?

Cô đã quá rõ rồi, rõ đến mức tay nghề có dư.

Ngày mồng Một tháng Tám, lớp học chính thức bắt đầu trở lại, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của cô giáo Trần, một tuần trôi qua chỉ trong nháy mắt.

Để nâng cao tính cạnh tranh của học sinh trong kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 THPT, nhà trường quy định học sinh lớp Chín phải học bù nửa buổi vào sáng thứ Bảy.

Đám hỗn thế ma vương kêu trời than đất, liên tục gọi điện cho Phòng Giáo dục để báo cáo, nhưng vô ích, vì lãnh đạo mới của Phòng Giáo dục là hiệu trưởng của trường Trung học cơ sở số 2, tất cả các cuộc gọi đều giống như đá chìm đáy biển, không một chút phản hồi.

Một con kiến không bao giờ có thể làm rung chuyển một cái cây.

Những lớp đã lên lịch vẫn phải học bù. 

Buổi sáng thứ Bảy, trời đổ mưa nên hoạt động chạy bộ và thể dục của các lớp đã bị hủy bỏ.

Buổi sáng có bốn tiết học, chạy bộ sau tiết học thứ hai, giờ học thể dục của lớp 9/2 diễn ra vào tiết thứ ba.

Trần Nhiễm Âm dự định sẽ chiếm lấy tiết học thể dục đã bị hủy bỏ, đồng thời định cho mấy thằng nhóc con làm bài kiểm tra đột xuất để kiểm tra khả năng tiếp nhận môn Hóa Học mới tới đâu. Kết quả đột nhiên Lí Tư Miên tìm đến cô, nói rằng tiến độ giảng dạy của lớp 9/2 chậm hơn một chút so với lớp 9/1 và lớp 9/3, vì vậy muốn giành thời gian của giờ học thể dục để bù lại tiến độ. Trần Nhiễm Âm không chút do dự liền đồng ý, hơn nữa còn định thông báo chuyện này sau tiết học thứ hai.

Ngay khi tiếng chuông vang lên, khu nhà dạy học của học sinh lớp Chín trở nên sôi động, tràn ngập không khí trẻ trung và vui vẻ.

Không cần phải chạy và tập thể dục trong những ngày mưa, các học sinh có tâm trạng rất thoải mái, có thể tận hưởng thời gian nghỉ học kéo dài nửa tiếng đồng hồ.

Vì để bọn họ có thể tận hưởng một chút, Trần Nhiễm Âm không thông báo ngay cho bọn họ biết tiết Thể Dục đổi thành tiết Tiếng Anh, mà đợi 20 phút sau mới đi qua.

Nhưng sau khi bước ra khỏi phòng làm việc, cô không rẽ phải mà rẽ trái, đi về phía lối vào cầu thang, xuống tầng 2, bước lên cầu thang phía sau phòng học của lớp 9/2, rồi lặng lẽ đi một vòng vào từ cửa sau – là một giáo viên, phải hành động khi người ta không kịp đề phòng mới được, nếu không sẽ không thể xử lý được đám nhóc con đó!

Lúc này mưa rơi nặng hạt, hành lang thiết kế theo kiểu bán lộ thiên, trời mưa rất lớn nên hầu như không có người đứng ngoài hành lang trước phòng học, hầu hết học sinh đều trốn trong lớp học.

Thời tiết vừa u ám vừa ngột ngạt, trong phòng học đều bật đèn và điều hòa nhiệt độ.

Cánh cửa sau của lớp thứ hai hé mở một nửa, Trần Nhiễm Âm lẳng lặng đứng phía sau cửa, lặng im không một tiếng động như một bóng ma nhìn vào lớp học quan sát…

Đúng như cô dự đoán, lớp học hỗn loạn như một cái chợ, chỉ có những học sinh giỏi ngồi ở những hàng đầu tiên đang cúi gằm mặt học bài, còn lại tất cả đều đang thể hiện bản lĩnh cao cường của mình. Giống như hai người đang đứng trên bục giảng kia, trên người mặc đồng phục học sinh, tay cầm giẻ lau bảng, nhìn có vẻ như đang lau bảng, nhưng thực ra bọn họ đang có một cuộc chiến giẻ rách vui vẻ.

Bạn vẫy tôi tôi vẫy bạn, vẫy một chiếc giẻ lau ẩm ướt xỉn màu trở nên sáng láng, giống như hỗn thiên lăng của Na Tra.

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Ngoài ra còn có các cuộc thi vật tay, đấu cờ năm quân, các quân cờ đều được làm thủ công, đầu tiên dùng thước để đánh dấu vào vở, sau đó dùng bút chì để vẽ đen trắng lên đó – thu hút một nhóm người vây xem, tư thế kia thật giống như đang xem hai ông cụ đánh cờ ở ven đường.

Cũng có những người đang yên lặng chơi điện thoại di động, chẳng hạn như bạn học Triệu Tử Khải này, cậu ta đang ngồi sau cánh cửa, khoảng cách rất gần với cô giáo Trần.

Chủ nhiệm lớp đã đứng sau lưng cậu ta, nhưng cậu ta vẫn đang rất vui vẻ, chỉ cần cậu ta quay đầu nhìn lại, nhất định sẽ sợ hết hồn.

Trần Nhiễm Âm ở trong lòng thở dài, vừa tự hỏi tại sao học sinh bây giờ lại tệ như vậy, không có một chút cảnh giác gì cả, nghịch di động cũng không biết nhìn cửa sau; vừa vươn bàn tay ma quỷ về hướng của Triệu Béo, chuẩn bị xét xử.

Ngay khi tay phải định đè lên bờ vai tròn trịa của Triệu Béo, khóe mắt cô chợt bắt gặp một cảnh tượng như vậy——

Cố Biệt Đông đang ngồi ở hàng thứ hai từ dưới lên bên cạnh lối đi, Hứa Từ Thoại đứng trước bàn cậu, vừa sốt ruột vừa không biết phải làm sao: "Thầy Chu đã dặn dò, trước tiết học thứ ba nhất định phải thu hết bài tập về nhà môn Vật Lý, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng."

Hứa Từ Thoại là đại diện của môn Vật Lý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!