Chương 39: (Vô Đề)

Cô cẩn thận từng bước, cuối cùng cũng dụ dỗ được anh đi đến cạm bẫy của riêng cô.

Cố Kỳ Châu nhắm hai mắt lại, hòng tích góp một chút lý trí để chống lại sự hấp dẫn của cô, nhưng mà vô ích, cơ thể hoàn toàn không chịu sự khống chế của đại não, trực tiếp vươn tay giữ chặt gáy cô, hôn lên môi cô.

Trong khoảnh khắc bốn phiến môi chạm vào nhau, nỗi nhớ nhung bao năm qua cũng hoàn toàn bùng nổ.

Anh không kiềm chế bản thân nữa, hôn đến quên hết tất cả, tàn sát bừa bãi và càn rỡ.

Trong lòng Trần Nhiễm Âm mừng như điên, lập tức nhắm hai mắt lại, vừa cố gắng đáp lại vừa nghĩ thầm: Kỹ năng hôn của chính thất vẫn rất đỉnh!

Nhiệt độ trong hang động khá mát mẻ, nhưng cô nhanh chóng cảm thấy nóng.

Và có chút nghẹt thở.

Không, cô bị thiếu oxy.

Cô quay đầu đi, cố gắng thở dốc hai hơi, nhưng Cố Kỳ Châu không cho phép cô làm như vậy, giữ gáy cô lại, tiếp tục triển khai thế tấn công tàn bạo, giống như là đang trừng phạt cô vậy.

Thắt lưng và chân dần dần đau nhức, còn có chút nhũn ra, cô bắt đầu đứng không vững.

Cố Kỳ Châu ôm cô xoay người, đặt cô lên vách núi.

Bề mặt vách đá gập ghềnh, cảm giác lạnh lẽo, lưng Trần Nhiễm Âm áp sát vào vách đá nhưng không thấy mát mẻ.

Vẫn còn nóng, nóng đến phát hoả.

Cô càng không kịp ứng phó, bắt đầu đẩy vai anh, nhưng không cách nào lay động được anh dù chỉ một chút. Một tay anh giam cầm eo cô, một tay nắm chặt cằm cô, khiến cô không thể động đậy.

Oxy trong sơn động dường như càng thêm mỏng manh.

Nụ hôn này kéo dài hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.

Khi cô gần như ngất xỉu, cuối cùng Cố Kỳ Châu cũng buông cô ra. Hai người đều thở hồng hộc, nhưng Cố Kỳ Châu vẫn đứng thẳng như trước, Trần Nhiễm Âm đã đứng không vững nữa, dựa lưng vào tường, hai chân nhũn ra, cơ thể trượt xuống, dựa vào cánh tay anh đang giữ quanh eo cô mới có thể đứng vững.

Cố Kỳ Châu rũ mắt nhìn người trong lòng mình, nhẹ nhàng thở dài, thật sự là con hổ giấy, trước sau vẫn vậy, dù cùi bắp vẫn thích khiêu khích anh.

Nghỉ ngơi một hồi lâu, Trần Nhiễm Âm mới bình tĩnh lại, sau đó nâng cằm lên nhìn chằm chằm Cố Kỳ Châu, trong ánh mắt không còn nhu tình như lúc trước, chỉ có trần trụi cảnh cáo và uy hiếp: "Hôn rồi thì phải chịu trách nhiệm!"

Cố Kỳ Châu: "…"

Trần Nhiễm Âm tiếp tục uy hiếp: "Nếu không hậu quả tự chịu!"

Cố Kỳ Châu bị chọc cười: "Vừa rồi thái độ của em đâu phải như vậy."

Trần Nhiễm Âm cười khẩy: "Thái độ của trẫm chính là như vậy! Ngược lại là khanh, đã hôn rồi còn sờ nữa, khanh phải chịu trách nhiệm!"

Cố Kỳ Châu: "…"

Cuối cùng anh cũng tỉnh táo lại, bản thân trúng mỹ nhân kế, nhưng đã quá muộn.

Trần Nhiễm Âm hơi híp mắt, nhìn chằm chằm anh: "Sao? Khanh không muốn chịu trách nhiệm?"

Cố Kỳ Châu khẽ liếm môi: "Anh…" Anh thật sự thích cô, nhưng vẫn có nỗi băn khoăn… Anh thực sự sợ mình sẽ liên lụy đến cô lần nữa.

"Được rồi, tạm thời đừng vội trả lời." Trần Nhiễm Âm rất am hiểu việc thả dây dài câu cá lớn, cho nên không bức bách anh: "Trẫm cho khanh ba ngày." Cô chợt nghĩ đến tiếp theo có thể anh còn phải chấp hành nhiệm vụ, vì thế lại kéo dài kỳ hạn một chút: "Một tháng đi, cho khanh một tháng để suy nghĩ, nhưng khanh đừng cố ý kéo dài thời gian, nếu có thể trả lời sớm thì khanh nên trả lời sớm cho trẫm, càng sớm càng tốt.

Hơn nữa khanh cũng biết đấy, trẫm là người không có kiên nhẫn gì, nếu ép trẫm thì trẫm sẽ đến phòng đội trưởng của các khanh báo cáo khanh đùa giỡn lưu manh với trẫm!"

"……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!