Cố Kỳ Châu có dự cảm, chỉ cần bước thêm một bước nữa, anh sẽ rơi vào cạm bẫy của cô.
Anh phải tỉnh táo.
"Cô còn muốn tìm điện thoại không?" Anh mạnh mẽ chuyển sang chuyện nghiêm túc, đe doạ một câu: "Nếu không tìm thì bây giờ trở về."
Chắc chắn phải tìm rồi, ông ngoại rất để ý cái điện thoại đó… Mưu kế chưa thành công, Trần Nhiễm Âm thở dài, không còn cách nào khác đành phải nói: "Được, tìm, nghe theo anh hết!"
Cố Kỳ Châu thầm thở phào nhẹ nhõm, hạ thấp cảnh giác, cảnh cáo cô một câu: "Từ bây giờ thành thật một chút, không được giở trò nữa."
Trần Nhiễm Âm không tình nguyện "Ừ" một tiếng, trong lòng nghĩ: Chờ đi, trẫm tuyệt đối sẽ không bỏ qua như vậy, nhất định sẽ bắt được khanh, dưa ép xanh là ngọt nhất!
Chờ Trần Nhiễm Âm yên tĩnh lại, Cố Kỳ Châu mới tiếp tục dẫn cô đi lên núi, Bạch Nha nhảy nhót dẫn đường ở phía trước.
Trần Nhiễm Âm thật sự không nói gì nữa, nhưng hành động thì vẫn không ngừng lại. Mới đầu, hai người chỉ đơn giản là nắm tay nhau, sau đó, cô cố ý dùng ngón trỏ cào vào lòng bàn tay anh, rất nhẹ nhàng. Cảm giác ngứa ngáy từ lòng bàn tay thông qua cánh tay đi thẳng vào tim, ngay lập tức, nửa người Cố Kỳ Châu cứng đờ, đại não cũng cứng đờ trong chớp mắt.
Thừa dịp anh thất thần, Trần Nhiễm Âm nhanh chóng xoay một chút, ngón tay thon dài mảnh khảnh linh hoạt xuyên qua kẽ ngón tay của anh, đan chặt với mười ngón tay anh, sau đó giấu đầu hở đuôi nâng cằm lên, nhìn tán cây xanh um tươi tốt trên đỉnh đầu: "Ồ, thời tiết hôm nay đẹp thật."
Cố Kỳ Châu: "…"
Anh hoàn toàn nổi nóng, thở dài một hơi, quay mặt nhìn cô: "Giáo viên giở trò lưu manh với phụ huynh học sinh có phải không thích hợp không?"
Trần Nhiễm Âm vội vàng bày ra vẻ mặt khác, chính nghĩa nói: "Hành vi cá nhân không đại biểu cho toàn bộ giáo viên, giáo viên không thể gánh tội cho tôi!"
Cố Kỳ Châu bị chọc giận đến bật cười: "Cho nên cô Trần thừa nhận cô đang giở trò lưu manh với phụ huynh học sinh sao?"
Trần Nhiễm Âm lắc đầu, giọng điệu kiên quyết: "Không thừa nhận, từ trước đến nay tôi chưa bao giờ đùa giỡn lưu manh với phụ huynh học sinh! Anh đừng nói bậy, ảnh hưởng đến danh dự của tôi."
"……"
Ừm, câu trả lời này rất Trần Hoàng, không chỉ không thừa nhận sự thật, còn có thể thuận tiện đánh ngược trở lại.
Cố Kỳ Châu thở dài, bất lực hỏi: "Cho nên cô có đuổi Cố Biệt Đông ra khỏi lớp không, hay là đơn phương trục xuất tôi ra khỏi nhóm phụ huynh không?"
Trần Nhiễm Âm nhìn anh, đồng tử đen bóng giống như ngôi sao đang phát sáng: "Không hề. Khanh chính là Cố phi mà trẫm yêu thích nhất, nếu xem ái phi là phụ huynh học sinh, vậy chẳng phải là người ngoài hay sao?"
Cố Kỳ Châu: "…"
Được rồi, hiểu rồi, là phi.
Anh thu ánh mắt đang nhìn cô, gương mặt không cảm xúc leo núi, trong đầu thì nghĩ: Người đàn ông thích uống coca kia là ai? Chính thất chính là anh ta sao?
Trần Nhiễm Âm vẫn nhìn anh, từ góc độ này đường nét sườn mặt của anh cực kỳ hoàn hảo, xương gò má tuyệt đẹp, góc cạnh sắc nét, góc hàm tuyệt vời, nhưng mê người nhất chính là yết hầu.
Đường cong vai và cổ của anh săn chắc thon gầy, yết hầu tượng trưng cho đặc điểm giới tính, nhô lên rất rõ ràng, vô hình chung làm toát ra hơi thở nội tiết tố nam mãnh liệt. Sau nhiều năm huấn luyện thực chiến tích lũy, làm làn da anh có hơi đen hơn thời học sinh một chút, nhưng đó chỉ là đen bánh mật, càng nam tính hơn.
Trần Nhiễm Âm bỗng nhiên nhớ tới một bộ phim mà mình từng xem, trong đó có một tập, mọi người rất kinh ngạc vì phim có quy mô quá lớn, ai xem cũng đều có phản ứng sinh lý, chỉ có một mình cô là thờ ơ, thậm chí là chán ghét, ghê tởm.
Từ chuyện này, cô bắt đầu bài xích quan hệ tình dục, bất kỳ phản ứng nào liên quan đến nội tiết tố đều sẽ làm cô cảm thấy buồn nôn, có một lần cô còn hoài nghi là tên gầy bất lực kia chết không nhắm mắt, cho nên trước khi chết mới truyền loại bệnh bất lực này cho cô.
Cô từng bài xích việc tiếp xúc với người khác giới trong một khoảng thời gian rất dài, cho dù là tiếp xúc bình thường cũng không được, thậm chí cô còn bài xích cả bố cô, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống bình thường của cô. Để có thể trở về cuộc sống bình thường, cô mất rất nhiều thời gian để điều trị tâm lý, mất hai năm mới có thể ở chung với người khác giới như một người bình thường, nhưng cô vẫn bài xích quan hệ tình dục, cô cảm thấy ghê tởm.
Nhưng mà giờ phút này, cô đột nhiên nghĩ đến cốt truyện quyến rũ trong tập phim kia: nam nữ ôm hôn triền miên tiến vào phòng ngủ với ánh đèn mờ nhạt, người đàn ông giúp bạn nữ cởi áo ngắn màu đen, người phụ nữ cũng đẩy áo của bạn nam lên, nhưng bọn họ không lập tức tiến vào vấn đề chính, mà là vuốt ve thân thể của nhau, vùi mũi vào cổ nhau, dùng chóp mũi cọ nhẹ da thịt đối phương, hít thở dồn dập, cũng có thể nói là ngửi.
Khi đó cô hoàn toàn không hiểu hành vi này, tua nhanh gấp đôi bỏ qua đoạn phim này, nhưng hiện tại, hình như cô đã hiểu… Tình yêu và sự triền miên giữa đàn ông và phụ nữ không chỉ nói và làm, mà còn là sự hấp dẫn lẫn nhau, "màu sắc", "mùi thơm", "hương vị" đều có thể trở thành sự hấp dẫn.
Cô chợt nghĩ, phải ngửi anh một cái, nhất định phải ngửi.
Nhưng đúng lúc này, Bạch Nha bỗng nhiên gâu gâu kêu to, đánh thức Trần Nhiễm Âm từ trong mộng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!