Nghi phạm tên Tần Thiên Hữu. Trước khi phát động chiến dịch lục soát núi, Cố Kỳ Châu liên hệ với ủy ban thôn, tìm trưởng thôn xin một bản đồ đường núi chi tiết. Trong thôn họ Tần còn có một người đàn ông tên Tần Giang Hà tương đối quen thuộc địa hình trong núi, anh ta lớn gan lại nhiệt tình nên bọn họ chủ động mời anh dẫn đường cho đội cảnh sát đặc nhiệm.
Thời điểm đầu thu chính là lúc núi rừng tươi tốt, khắp nơi cành lá sum suê, một bụi cây hoặc một trũng thấp bất kỳ đều có thể trở thành nơi ẩn náu của bọn tội phạm, vì vậy việc cứu hộ tăng thêm không ít khó khăn.
Trước khi vào núi, Cố Kỳ Châu cầm đèn pin cẩn thận nghiên cứu bản đồ một lần, anh phát hiện khu rừng núi này không chỉ có một ngọn núi mà anh nhìn thấy, phía sau còn có một số ngọn núi chưa được khai phá, có thể xem nơi này như những khu rừng rậm có núi nguyên thủy nhất.
"Có khi nào Tần Thiên Hữu đưa ông cụ nhà họ Tần ra núi sau khống chế không?" Lúc Cố Kỳ Châu kiểm tra bản đồ, Tần Giang Hà người dẫn đường cho bọn họ lo lắng nói: "Rừng ở núi sau rất sâu, đường đi cũng bất ổn, nếu hắn trốn ở đó thì không dễ tìm chút nào. "
Cố Kỳ Châu: "Chắc không đâu, hắn bắt con tin sẽ không đi nhanh được, hơn nữa Tần Thụ Lý cũng sẽ không nghe lời hắn." Ban nãy anh đã trao đổi với người nhà, biết chắc ông cụ nhà họ Tần là người cứng đầu lại không thích chịu thua, nếu ông thật sự bị Tần Thiên Hữu bắt cóc thì chắc chắn sẽ không chịu nghe lời hắn.
Tần Giang Hà: "Có nghĩa là khả năng cao hắn vẫn còn ở núi trước?"
Cố Kỳ Châu gật đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm bản đồ trong tay.
Ai ngờ Tần Giang Hà thêm lo lắng: "Ông cụ nhà họ Tần không nghe lời liệu có khi nào chọc giận Tần Thiên Hữu không? Tần Thiên Hữu sẽ không đụng vào ông ấy chứ? Tần Thiên Hữu bây giờ như kẻ điên, hắn thật sự điên rồi! Thấy ai cũng giết! "
Cố Kỳ Châu bình tĩnh phân tích: "Có lẽ tạm thời hắn sẽ không động vào ông cụ đâu, trừ khi hắn ta muốn đẩy con trai mình vào đường chết."
Con trai của Tần Thiên Hữu tên là Tần Chí Bằng, hắn ta đã sa lưới vào chiều nay.
Lúc Tần Chí Bằng bị bắt còn rất càn rỡ, vừa cười vừa khiêu khích anh: "Anh cứ bắt thoải mái đi, chắc chắn bố tôi sẽ tới cứu tôi, nếu ông ấy cứu không được tôi thì sẽ giết thêm vài người chôn cùng tôi."
Cố Kỳ Châu dựa theo những lời này suy luận ra: Tần Thiên Hữu chắc chắn sẽ tìm mọi cách cứu Tần Chí Bằng, cho nên trước khi động vào Tần Thụ Lý thì hắn ta sẽ muốn đàm phán với cảnh sát.
Phía đội cảnh sát hình sự cũng đã điều tra được một số chứng cứ xác thực để chứng minh suy luận của anh là đúng:
Tần Thiên Hữu và vợ mình là Lý Lan lớn lên cùng nhau, tình cảm cũng không hẳn là quá sâu đậm, nhưng thời gian Lý Lan mang thai thì Tần Thiên Hữu lại nhiễm thói xấu: hắn bắt đầu đắm chìm trong cờ bạc. Lúc Lý Lan mang thai tám tháng, chủ nợ mang theo người tìm đến quậy phá làm Lý Lan sinh non, thêm cả vị trí thai nhi bị lệch nên bà ta băng huyết khó sinh, sau khi sinh con xong thì mất.
Tần Thiên Hữu đau lòng hối hận nên đã bỏ cờ bạc, một mình nuôi lớn con trai của ông ta và Lý Lan là Tần Chí Bằng. Theo lời dân làng, Tần Thiên Hữu chiều chuộng đứa con trai này cực kì, gần như là dùng hết sự áy náy với vợ để bù đắp cho con trai. Tần Chí Bằng từ nhỏ đã được chiều tới mức ngu dốt mà nghĩ mình hay ho, coi trời bằng vung, hắn ta trở thành một tai họa lớn trong thôn.
Nhà máy phân bón cũng là do Tần Chí Bằng muốn mở. Không biết hắn ta nghe theo bè lũ vây cánh nào bảo rằng nhà máy phân bón dễ kiếm tiền. Hơn nữa ngoài thôn hắn ra, kể cả mấy thôn lân cận cũng không có người mở nhà máy phân bón, cho nên sau khi mở sẽ không có đối thủ cạnh tranh, lợi nhuận thu về chắc chắn sẽ không ít. Vì vậy hắn ta nóng lòng nghe theo, cũng chẳng thèm quan tâm vì sao xung quanh đây không có người nào mở nhà máy phân bón.
Nhưng Tần Chí Bằng là một tên lông bông suốt ngày chơi bời, lấy đâu ra tiền?
Không có tiền thì đi tìm bố mình để đòi.
Thái độ Tần Thiên Hữu với con trai là kiểu "chỉ cần con dám đòi thì bố sẽ dám cho". Mặc dù hắn cũng biết trong thôn đều là khoán hộ, nhưng hắn vẫn chấp nhận táng gia bại sản, vay mượn chung quanh cho con trai mình gom đủ tiền mở nhà máy phân bón. Hơn nữa còn bịa đặt giấu giếm người trong thôn chuyện bọn họ muốn xây dựng nhà xưởng, cứ tiền trảm hậu tấu, gạo nấu thành cơm trước đã.
Hai bố con tưởng rằng sau khi nhà máy xây xong sẽ thuận lợi khởi công, ai ngờ dân làng lại tẩy chay hết mức, hơn nữa bộ phận bảo vệ môi trường và công thương địa phương cũng phát hiện. Hai bố con bọn họ dù có dốc hết sức lực cũng không thể làm gì, cuối cùng vẫn phải đóng cửa nhà máy.
Nhưng tiền đã bỏ hết vào rồi, còn nợ bên ngoài rất nhiều, nhìn thấy cách việc "kiếm tiền" chỉ còn lại một bước cuối cùng, vậy mà lại bị đám người kia quấy phá, hai bố con sao có thể nhịn được? Thế là họ bắt đầu một "nghi lễ" trả thù bằng cách giết người.
Cố Kỳ Châu và Trịnh Thường của đội cảnh sát hình sự nhất trí rằng chủ mưu vụ báo thù này chắc chắn là con trai Tần Chí Bằng, ông bố Tần Thiên Hữu là đồng lõa. Bây giờ Tần Chí Bằng sa lưới, Tần Thiên Hữu là người coi con trai như tính mạng của mình không thể để mặc hắn ta như thế. Hơn nữa theo kinh nghiệm nhiều năm làm cảnh sát anh phán đoán, nếu là cha con đồng lõa gây án, sau khi người cha sa lưới thì phần lớn con trai sẽ chạy trốn, nhưng sau khi con trai sa lưới thì phần lớn người cha sẽ tự thú.
Tần Thiên Hữu không tự thú, chắc hẳn ông ta muốn chọn một cách khác: bắt giữ con tin, đe dọa cảnh sát. Cho nên ông cụ nhà họ Tần hiện tại tính mạng thì không đáng lo, nhưng với tính cách cứng đầu của ông thì bị đánh đập mắng chửi là điều chắc chắn.
Người lớn tuổi sao có thể chịu nổi sự giày vò này, hơn nữa ai cũng không dám cam đoan điều xấu sẽ không xảy ra, cho nên anh vẫn phải mau chóng giải cứu con tin mới được.
Cố Kỳ Châu chăm chú nhìn bản đồ. Sau đó anh chỉ vào một điểm nhất định ở ngọn núi phía trước: "Đây là gì?"
Tần Giang Hà chỉ cần nhìn thoáng qua đã nhận ra: "Đây là một ngôi chùa trong núi xây từ lâu rồi, ở trong núi sâu không tiện thờ cúng nên mọi người đã xây một ngôi chùa mới dưới chân núi."
Cố Kỳ Châu: "Vậy nơi này không dùng tới?"
Tần Giang Hà: "Đúng vậy, đã bao nhiêu năm không có ai lui tới rồi."
Cố Kỳ Châu lại hỏi thêm: "Có nơi nào khác trên núi mà kẻ tình nghi có thể ẩn náu nhưng lại không được đánh dấu trên bản đồ không?" Anh đưa ra thêm một vài ví dụ, "Chẳng hạn như hang núi, sông cạn hay lăng mộ gì đó."
Tần Giang Hà suy nghĩ: "Đúng là có một cái. Nó ở trên đỉnh núi. Đó là một hang núi rất nhỏ, lối vào còn rất hẹp. Mỗi lần chỉ có thể cho người đi vào lần lượt, mà còn phải nghiêng mình lách người mãi mới qua được. Ai béo quá thì không vào được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!