Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Trần Nhiễm Âm ngơ ngác, trong đầu "hỗn loạn" giống như có cả trăm con chó hoang sủa gâu gâu cùng lúc: Sao trong phòng khách lại có nhiều người như vậy? Đã có chuyện gì xảy ra? Sao lại có cả Cố Kỳ Châu? Cố Kỳ Châu tới nhà cô bằng cách nào? Cố Kỳ Châu, Cố Kỳ Châu, tại sao Cố Kỳ Châu lại cau mày khó chịu?
Tại sao không có ai nói chuyện hết vậy?
---Đọc full tại ---
Sợ nhất là khi không khí đột nhiên yên lặng.
Cô chợt nhận ra hình tượng của mình lúc này có vẻ "không được tốt". Chiếc váy màu đỏ hoa xanh mà cô đang mặc dường như nóng hơn hẳn, hai má của cô cũng nóng tới nỗi muốn bốc hỏa. Vừa xấu hổ lại vừa ngượng ngùng, cô có cảm giác như hình tượng cô xây dựng lâu nay đã hoàn toàn sụp đổ.
Thôi xong, hình tượng chị gái vừa cool ngầu vừa lạnh lùng của trẫm đã biến mất.
Ngẩn người chỉ trong một giây, Trần Nhiễm Âm xoay người bỏ chạy, cô phóng lên lầu với tốc độ chạy nước rút 100 mét. Sau khi quay về phòng, cô đóng rầm cửa, bay thẳng về phía giường, thu mình vào trong chăn, phủ chăn bông kín mít cả người. Thế nhưng hai má vẫn nóng ran, cảm giác như lửa đốt, các tế bào mạch máu trên mặt cũng muốn sôi trào.
Hai lỗ tai cô như bốc khói, cô thậm chí còn muốn khóc. Tại sao không ai thông báo gì với cô? Tại sao cô lại ăn mặc như này mà đi xuống lầu?
Thế mà lại xui xẻo bị Cố Kỳ Châu nhìn thấy. Thật là mất mặt!
Ơ mà, khoan đã...... cô sững người, thầm lo lắng: Liệu mẹ cô có nhận ra anh không?
Chắc là không đâu nhỉ? Đã rất nhiều năm rồi, Lâm Vũ Đường thế nào cũng có phần thay đổi, hơn nữa lúc hai người bọn họ đang tìm hiểu nhau mẹ cô cũng chưa trực tiếp gặp Lâm Vũ Đường mà chỉ xem qua video cùng với ảnh chụp.
Vả lại anh cũng đã đổi tên rồi, anh là Lâm Vũ Đường, nhưng cũng là Cố Kỳ Châu, mẹ cô chắc hẳn không nhận ra.
Trần Nhiễm Âm tự an ủi bản thân, cô cảm thấy nhẹ nhõm một chút, nhưng cũng nhanh chóng buồn bực lại: Dù cô chưa bao giờ tâm sự về vấn đề tình cảm với mẹ, nhưng cô biết mẹ sẽ không bao giờ đồng ý cho cô và Cố Kỳ Châu ở bên nhau. Bởi vì anh là cảnh sát.
Anh trai cô đã hy sinh sau khi trở thành cảnh sát, kể từ đó mẹ cô bắt đầu kiêng kỵ ngành cảnh sát này. Mẹ cảm thấy nghề này đã cướp đi tính mạng của anh trai, hơn nữa tám năm trước cô còn vô tình bị bắt cóc, mẹ cô lại càng không muốn quen biết với ai làm ngành này.
Nếu bà ấy biết Cố Kỳ Châu chính là Lâm Vũ Đường, chắc chắn bà sẽ càng không đồng ý.
---Đọc full tại ---
Nghĩ đến đây, cô sầu muộn vùi mặt vào gối, rồi thở ra một hơi thật dài.
Đương nhiên Cố Kỳ Châu đã nhận ra Trần Nhiễm Âm, thế nhưng so với cô, anh ít ngạc nhiên và kinh ngạc hơn hẳn. Vả lại anh đang chấp hành nhiệm vụ, không thể nghĩ quá nhiều những chuyện khác ngoài công việc...
Sau khi ổn định tinh thần, anh lại nhìn về phía Tần Vi cùng bà ngoại Tần, nghiêm túc dò hỏi: "Tần Thụ Lý lên núi lúc nào?"
Tần Thụ Lý chính là tên của ông ngoại Tân.
Bà ngoại Tần đầy lo lắng, bà cau mày, nếp nhăn hằn sâu, cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra vào buổi chiều: "Khoảng 3, 4 giờ chiều."
Tần Vi cũng rất sốt ruột, sự sợ hãi cùng nỗi căng thẳng không nói nên lời in hằn trên mặt, so với mẹ mình thì còn bà lo lắng hơn: "Đã 8 giờ rưỡi rồi, trời sắp khuya mà bố vẫn chưa trở về, không biết có xảy ra chuyện gì không?"
Cố Kỳ Châu có thể cảm thông cho sự lo lắng của người nhà họ, nhưng anh không thể đưa ra bất cứ sự đảm bảo nào, nên chỉ đành trần an: "Chúng tôi sẽ cố gắng tìm được ông nhà càng sớm càng tốt." Nhưng anh cũng biết rõ trong lòng, giờ này mà ông ấy chưa về nhà thì phần lớn khả năng đã xảy ra chuyện gì đó trên núi.
Người đàn ông đứng bên cạnh là người của đội cảnh sát hình sự, anh ta tên là Trịnh Thường
- tiếp lời Cố Kỳ Châu dò hỏi Tần Vi và bà Tần: "Không có ai thông báo cho mọi người rằng thời gian tới nếu muốn ra ngoài thì nên cẩn thận hơn sao?"
Bà ngoại Tần thở dài một hơi: "Có, bí thư chỉ bộ của thôn cùng với công an đã nhắc nhở mấy lần, ông ấy cũng đã nghe nhưng ông ấy nói rằng mình không sợ, một hai phải lên núi, ai ngăn cũng không được, còn không cho người đi cùng."
Trịnh Thường và Cố Kỳ Châu liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều thấy ông ngoại Tần là một người rất cứng đầu.
Tần Vi không nhịn được đành giải thích cho người cha già một câu: "Cha tôi là người khá cố chấp, càng lớn tuổi thì lại càng thích suy nghĩ nhiều việc, mỗi ngày đều đặn đi thăm vườn cây ăn quả hai lần vào buổi chiều. Hơn nữa lúc ông ấy còn trẻ cũng là người có quyền có thế, đã quen kiêu hãnh, bây giờ về hưu nên càng sợ người khác thấy ông ấy già rồi, tính tình bướng bỉnh một chút cũng là điều dễ hiểu."
Cố Kỳ Châu khẽ thở dài, giọng nói anh ôn hòa nhưng vẫn mang chút nghỉ hoặc, anh nói với Tần Vi: "Được rồi, tình huống cơ bản chúng tôi đã biết, tôi có thể hiểu được tâm tư của mọi người trong nhà. Thế nhưng đây là tình huống đặc biệt, bây giờ việc duy nhất mọi người có thể làm là ngồi ở nhà và đừng di chuyển, cũng đừng tiết lộ thêm bất kỳ tin tức nào cho người thân và bạn bè, vì điều này không khiến họ mau chóng về nhà mà còn khiến cho các hoạt động cứu hộ của chúng tôi trở nên phức tạp hơn."
Tần Vi vừa mới gọi điện thoại cho chồng, ông ấy bảo sẽ nhanh chạy tới, vì bà rất sợ hãi, thế nên khi nghe Cố Kỳ Châu nói như vậy thì bắt đầu thấy xấu hổ. Hơn nữa bà cũng lo lắng điều này sẽ ảnh hưởng đến hành động của bọn họ, vội vàng gật đầu bảo đảm: "Được rồi, được rồi, tôi sẽ lập tức gửi tin nhắn bảo họ đừng quay về."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!