Sau khi khóa tập huấn mở rộng kết thúc thì mọi người sẽ được nghỉ ngơi một tuần. Ngày 1 tháng 9 trường học sẽ chính thức khai giảng.
Để tăng tỷ lệ tốt nghiệp, nhà trường đã siết chặt công tác quản lý các lớp cuối cấp, yêu cầu học sinh đến trường từ bảy giờ sáng, buổi trưa không được về nhà mà ở lại tự học, thời gian tự học cũng cũng đổi từ 8 giờ thành 9 giờ mới tan học.
Các tiếng oán than vang dậy khắp nơi, học sinh cũng không ngừng gọi điện thoại đến phòng giáo dục, thậm chí còn có học sinh lớn gan đã liên hệ với phóng viên truyền thông, định đưa "chuyện tốt" này ra công khai khắp nơi. Nhưng mặc dù có làm tất cả các cách đi nữa, những cuộc điện thoại báo cáo đều giống như đá chìm đáy biển, không hề có chút phản hồi.
Trứng thì không thể chọi đá, cuối cùng các học sinh vẫn phải nghe theo sự sắp. xếp của trường học.
---Đọc full tại ---
Các giáo viên cũng rất mệt mỏi, bản thân họ cũng không muốn dạy bù, không muốn phải dậy sớm thức khuya, hơn nữa thể lực và tinh thần của người trưởng thành thật sự không tốt như những đứa trẻ mười mấy tuổi này. Dù hôm qua thức khuya cỡ nào thì đám nhóc này vẫn có thể chạy nhảy tung tăng vào sáng hôm sau, nhưng mấy ông bà già này thì khác. Nếu đi ngủ sau 12 giờ thì sáng hôm sau thức dậy sẽ thấy tim đập chân run, vô cùng bất ổn.
Nhưng bọn họ cũng không có cách nào khác, vì đây là miếng cơm manh áo của các thầy cô, họ không thể nào lười biếng và dễ dãi được. Cho nên mặc kệ sức lực bản thân không cho phép đuổi theo đám học sinh, dù có khổ có mệt hơn nữa thì bọn họ cũng phải dạy thật tốt, phải đấu trí và so dũng khí với đám khỉ năm cuối cấp kia dù chỉ còn một hơi thở.
Tuy Trần Nhiễm Âm là giáo viên trẻ tuổi, cũng có thể lực tốt, nhưng nếu cứ dạy học như thế thì cô cũng sẽ mệt mỏi kiệt sức, huống chỉ là các giáo viên lớn tuổi. Nhưng cũng may là trường học của bọn họ đãi ngộ với công nhân viên chức rất tốt, rất có nhân tính. Trường học đã đồng ý trợ cấp miễn phí ký túc xá cho các giáo viên, điều kiện của ký túc xá cũng không tệ lắm, hai người một phòng có máy điều hòa, nhà vệ sinh và ban công.
Ngày khai giảng, Trần Nhiễm Âm và Lý Tư Miên đã ở chung một phòng, điều này rất tiện lợi và tiết kiệm thời gian, mẹ cô cũng không phải lo lắng về an toàn của cô trên đường đi dạy nữa.
Trường học cũng có ký túc xá cho các học sinh cuối cấp, nhưng không miễn phí. Thế nhưng tiền thuê ký túc xá cũng không cao, một năm học chỉ tốn 900 đồng cho một phòng bốn người có điều hòa, ban công và nhà vệ sinh. Các học sinh muốn ở trong ký túc xá thì cần nộp đơn cho nhà trường, cha mẹ cũng cần ký vào đơn xác nhận đồng ý.
Trần Nhiễm Âm đã đề nghị trường học thành lập ký túc xá, vì điều này sẽ giúp rèn luyện năng lực độ lập và tiết kiệm thời gian đến trường cho học sinh, hơn nữa 9 giờ tối mới tan học thì quả thực rất trễ. Cô biết có nhiều học sinh trong lớp đi xe đạp đến trường, nếu trễ thế thì đi đường rất không an toàn. Nếu thời tiết xấu như có gió, mưa, hay tuyết thì vấn đề an toàn lại càng đáng lo ngại hơn.
Nhưng cô cũng không thể ép buộc học sinh ở trong ký túc xá, vì vậy cô chỉ có thể ăn nói khéo léo, mong sẽ thuyết phục được các phụ huynh. Còn việc các phụ huynh có. g ý hay không thì đó không phải là việc của cô nữa.
Vì quá hiểu tính của Cố Kì Châu, Trần Nhiễm Âm còn quan tâm đặc biệt gửi cho anh một tin nhắn Wechat: "Đội trưởng Cố, bài học của học sinh cuối cấp khá nặng và nhanh, cho nên trường học mở ký túc xá mới cho các học sinh, tiền phí 900 tệ một năm, anh có cân nhắc gì không?"
Cô gửi tin nhắn cho Cố Kỳ Châu vào giờ cơm trưa ở căn tin trường học, đến tận 10 giờ tối, khi bọn họ sắp ngủ thì Cố Kỳ Châu mới trả lời: "Tôi mới vừa xeml Cô giáo Trần nghĩ thế nào?"
Lý Tư Miên ở giường bên cạnh đã ngủ, trong phòng tối om, Trần Nhiễm Âm cuộn mình trong chăn trả lời: "Tôi đề nghị ở ký túc xá, đi học sớm và tan học muộn sẽ không an toàn nếu em ấy đi xe đạp. Nhân tiện báo luôn, em ấy rất hay đi sát giờ đấy nhé."
Có Kỳ Châu: "Vậy để nó ở ký túc xá đi."
Trần Nhiễm Âm: "Anh phải ký đơn xác. nhận đồng ý mới được."
Cố Kỳ Châu: "Tháng này tôi bận, không về được."
Trần Nhiễm Âm biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Cố Kỳ Châu đành phải chủ động: "Cô Trần có thể ký giúp tôi được không?"
Trần Nhiễm Âm: "Có thể, nhưng tôi chỉ có thể tạm thời thay anh ký thôi, khi có thời gian anh vẫn phải đến trường để ký đơn đấy."
Cố Kỳ Châu đương nhiên hiểu ý Trần Nhiễm Âm: "Không thể để cho nó mang đơn về nhà ký sao?"
Trần Nhiễm Âm kiên quyết nói: "Không thể! Anh phải trực tiếp đến ký!" Hàm ý: Anh phải đến gặp em!
Ngay sau đó cô lại dùng lời lẽ chính đáng bổ sung: "Tôi cũng chỉ làm việc theo quy định thôi, vả lại phụ huynh dù bận rộn đến đâu cũng không thể bỏ qua việc nuôi dạy con cái được. Anh phải tranh thủ thời gian đến gặp tôi để trao đổi cụ thể về tình hình của đứa trẻ."
Cố Kỳ Châu: "..."
Trần Nhiễm Âm: "Anh trả lời như vậy là có ý gì?"
---Đọc full tại ---
Cố Kỳ Châu: "Tôi khâm phục tài ăn nói của cô giáo Trần."
Trần Nhiễm Âm: "..."
Cố Kỳ Châu: "Chuyển khoản: 3000 tệ"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!