Chương 33: (Vô Đề)

Nửa tiếng sau, Tiền Thiên Trì gọi điện thoại đến: "Xe và tiền đã chuẩn bị đầy đủ, mấy người xuống xe đi."

Ngô Thương nhận điện thoại: "Đỗ xe ở cửa sau xe buýt, mở cửa, sau đó mày đi được rồi. Đúng rồi, quên cảnh cáo. mấy người bắn tỉa của mày, chỉ cần hành động thiếu suy nghĩ tao sẽ cho mấy người một mạng đổi một mạng." Nói xong anh ta tắt điện thoại, nhìn về phía Cố Kỳ Châu dò hỏi: "Ai lên xe trước?"

Cố Kỳ Châu: "Triệu Đông Nam đi lên trước, cậu theo sau." Anh lại rũ mắt nhìn thoáng qua, cười nói: "Tôi và cô giáo Trần lên sau."

Trần Nhiễm Âm: "..." Sao anh lúc nào cũng quên là còn có cô thế?

Ai ngờ câu tiếp theo của Cố Kỳ Châu lại là: "Bạn trai của cô mà dám nổ súng với anh em chúng tôi, tôi sẽ kéo cô làm đệm lưng."

Trần Nhiễm Âm: "......"

À ha...... Hay! Hay lắm!

Ngô Thương và Triệu Đông Nam lại lần nữa yên lặng liếc nhìn nhau —— không hổ danh Diêm Vương sống, thật dũng cảm, cũng không sợ sẽ bị tính sổ sau khi chuyện này kết thúc.

Tiền Thiên Trì làm theo yêu cầu của "bọn cướp", đậu chiếc xe bảy chỗ ở bên ngoài cửa sau xe buýt. Ghế lái và tất cả cửa xe phía sau đều mở ra, Triệu Đông Nam xuống xe trước, ngồi vào ghế lái, Ngô Thương đi theo sau.

Thật ra trước đó bọn họ đã thỏa thuận là khi hai người xuống xe, mỗi người kéo một con tin xuống xe cùng, như vậy mới bảo đảm người xuống xe đầu tiên và người xuống xe cuối cùng đều an toàn. Nhóm bắn tỉa có kinh nghiệm phong phú chắc chắn sẽ lập tức bóp cò súng khi có người xuống xe, bắn người chưa lên xe và người đã ngồi ở ghế lái, giết chết chính xác hai người họ, sau đó hai người còn lại trên xe sẽ trở thành hiệp sĩ đơn độc, chỉ đành ngồi chờ chết.

Nhưng nếu trong tay hai người có con tin mà tay súng bắn tỉa quyết đoán như: vậy, tất nhiên rất sẽ rất dễ chọc giận bọn cướp, dẫn tới kết quả xấu là con tin bỏ mạng.

Ngô Thương chuẩn bị kéo một nam sinh tương đối thấp bé xuống xe với anh ta, nhưng thật ra theo quy tắc thông thường của mấy bọn cướp hung ác ngoài đời thì bọn ấy nhất định sẽ lựa chọn con tin là học sinh nữ, học sinh nữ sẽ dễ khống chế hơn so với học sinh nam về mặt thể lực, nhưng hiện tại là diễn tập nếu kéo con gái đi không thích hợp lắm, cho nên anh ta đã chọn học sinh nam.

Nhưng khi anh ta chuẩn bị chờ đưa người đi, Cố Kỳ Châu đột nhiên thay đổi ý định: "Dẫn con tin, thử xem trình độ của người quan sát và tay súng bắn tỉa của bọn họ thế nào."

Trong một tổ ngắm bắn nhỏ sẽ có tay súng bắn tỉa và người quan sát, hơn nữa người quan sát còn quan trọng hơn so với tay súng bắn tỉa chân chính cầm súng, bọn họ cần thành thạo thêm kỹ năng đo lường và phán đoán, trong tình huống thất thủ có thể còn phải thay thế tay súng bắn tỉa lên tác chiến.

Quá trình diễn tập cũng là quá trình kiểm tra tân binh, Có Kỳ Châu là đại đội trưởng đội đột kích, không thể chỉ quan tâm đến mỗi kết quả diễn tập, mà càng phải chú ý đến việc kiểm tra tân binh, để tiến hành điều chỉnh đối với kỳ huấn luyện sau này.

---Đọc full tại ---

Ngô Thương hiểu ý của anh, anh ta gật đầu rồi cầm súng xuống xe, nhanh chóng chui vào hàng ghế phía sau xe.

Cố Kỳ Châu khe khẽ thở dài rồi nói với người trong lòng: "Đi thôi, cô giáo Trần, phải xuống xe rồi." Sau đó anh lại nhẹ nhàng gõ mũ giáp trên đầu cô: "Nếu cô lại giở mánh khóe, mời cô ăn kẹo đồng."

Trần Nhiễm Âm trợn mắt xem thường, đang ở trước mặt học sinh nên cô cố nhịn không nói mấy câu tàn nhẫn, nên chỉ nhẹ như lông hồng nói một câu: "Đội trưởng Có, diễn tập đã kết thúc rồi sao?"

Cố Kỳ Châu: "…"

Thấp thoáng có sự uy hiếp và cảnh cáo.

Anh dùng đầu lưỡi đẩy má, ra vẻ bình thản: "Sau khi kết thúc thì chúng ta nói chuyện sau, bây giờ cô cần phải nghe theo tôi."

Trần Nhiễm Âm: "…"

Được! Tốt lắm! Dù sao quân tử báo thù mười năm chưa muộn!

Cô hừ một tiếng, phối hợp cùng anh xuống xe.

Bậc thang đi thông ra ngoài cửa xe khá dài, sau khi xuống đến bậc thứ hai từ dưới lên, Trần Nhiễm Âm đột nhiên nảy ra một ý tưởng cầu sinh táo bạo và thú vị. Xung quanh nơi này chắc chắn sẽ có đội viên cảnh sát mai phục, cô sẽ cố ý té ngã, chắc là có thể kéo dài thêm một chút thời gian? Những đội viên đó sẽ nhân cơ hội này mà tấn công hết? Dù sao "bọn cướp" đều đã rời khỏi xe buýt, xe hơi cũng không có con tin, như vậy sự an toàn của học sinh sẽ không còn bị đe dọa.

Cô lại lén nghĩ: Vì tôi muốn tận mắt nhìn thấy những người không tuân theo pháp luật này bị đưa ra công lý!

Trong lòng Cố Kỳ Châu lại nghĩ: Thằng nhóc con kia dám nổ súng thì không sao, nhưng sau khi nổ súng nếu lỡ tay làm tổn thương con tin, ông đây chỉnh chết mấy người.

Trần Nhiễm Âm xuống đến bậc thang cuối cùng, "không cẩn thận" bị trẹo chân, cơ thể mất phương hướng ngã về phía trước, cô cũng không quên bám vào cánh tay Cố Kỳ Châu, muốn kéo anh té xuống cùng mình.

Cố Kỳ Châu không hề đề phòng, cơ thể anh bỗng nghiêng về phía trước, nửa người rơi ra khỏi xe nhưng anh theo bản năng siết chặt cánh tay, sợ Trần Nhiễm Âm ngã trên xe, tay cầm súng kia đã chĩa nhầm lên nóc xe đối diện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!