Chương 32: (Vô Đề)

Ba người Cố Biệt Đông xuống xe, nhanh chóng chạy về phía trung tâm chỉ huy tạm thời.

Dương Kính kinh ngạc dò hỏi: "Ba nhóc xuống thế nào vậy?"

Ba người bắt đầu mồm năm miệng mười trả lời câu hỏi, Dương Kính nghe mà đau cả đầu: "Chọn một người đại diện nói thôi!"

---Đọc full tại ---

Triệu Béo và Ngô Nguyên cùng nhìn về phía Cố Biệt Đông, cậu cũng không phụ sự kỳ vọng của bọn họ, súc tích kể lại những chuyện mới xảy ra.

Dương Kính đã rõ hơn chút: "Thế là bây giờ trong xe có ba tên cướp?"

Tiền Thiên Trì: "Đều có súng?"

Cố Biệt Đông gật đầu: "Đúng vậy, cô chủ nhiệm lớp cháu còn bị bắt cóc.

Triệu Béo bổ sung như thật: "Họng súng để trên thái dương."

Ngô Nguyên nhắc tay phải lên làm hình khẩu súng, nhắm vào huyệt thái dương của mình, ngón tay cái cong lại: "Còn uy hiếp bọn cháu là nếu dám hành động thiếu suy nghĩ thì sẽ bắn chết cô Trần của bọn cháu."

Dương Kính cẩn thận dò hỏi: "Ai bắt cóc cô chủ nhiệm của các cháu?"

Cố Biệt Đông cũng ngại nói là cậu mình: "Đội trưởng của các chú..."

Dương Kính: "..."

Là cảnh sát.

---Đọc full tại ---

Tiền Thiên Trì là đội viên mới, không biết nhiều uẫn khúc bên trong, toàn tâm toàn ý làm nhiệm vụ: "Vị trí đứng trong xe của họ như nào?"

Cố Biệt Đông vừa nhớ lại vừa nói: "Đội trưởng Cố bắt cóc chủ nhiệm của bọn cháu đứng ở phía lái xe, Ngô Thương ở giữa, gần phía cửa xe, Triệu Đông Nam đứng ở sau cùng."

Tiền Thiên Trì: "Nói cách khác, đầu xe không có ai?"

Anh ấy bắt đầu suy nghĩ xem có nên mạnh mẽ tấn công về phía đầu xe, nhưng ngay lúc ấy, di động anh bỗng đổ chuông, cầm lên thì thấy là một số điện thoại xa lạ.

Dương Kính: "Nhận đi, có thể là bọn cướp gọi tới."

Tiền Thiên Trì do dự một lát rồi vẫn không kìm được hỏi âu: "Sao bọn cướp lại biết số điện tới của cảnh sát trước?" Ý bảo: Thế này là gian lận rồi còn gì.

Dương Kính bắt đắc dĩ thở dài: "Họ đến vì cậu, chẳng nhẽ không điều tra cậu từ trước?" Anh ta lại nói: "Đừng coi tội phạm là lũ ngu, trước khi hành động bọn chúng đều đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Với cả, cậu cũng không nghĩ xem những người trên xe kia là ai? Tra thông tin của cậu chẳng dễ như trở bàn tay?"

Tiền Thiên Trì xấu hổ gật đầu, sau đó nhanh chóng ấn nghe điện thoại, mở: loa ngoài. Ban đầu không ai nói gì cả, sau vài giây mới nghe thấy tiếng cười khẽ vang lên qua điện thoại, giọng điệu cà lơ phất phơ: "Đã lâu không gặp, đội trưởng Tiền."

Dương Kính vừa nghe đã biết đây là giọng của diêm vương Cố, nhưng anh ta không nói gì mà chỉ nhìn về phía Tiền Thiên Trì, chuẩn bị quan sát phản ứng tại chỗ của anh ấy.

Quả thực Tiền Thiên Trì cũng được xem như một tuyển thủ khá có thực lực, tố chất tâm lý rất mạnh, cũng không bị "bọn cướp" làm cho hoảng loạn. Anh ấy quát lớn vào điện thoại: "Ngô Pháp, bây giờ các cậu đã bị bao vây, trên trời có trực thăng, dưới đất có đội đột kích, trừ khi cậu biết độn thổ, nếu không chỉ có đường chết. Tôi khuyên các cậu nên nhanh chóng đầu hàng, đừng giãy giụa vô ích!"

Giọng điệu "Ngô Pháp" vẫn chậm rì rì như cũ, trong sự lạnh lẽo lại pha chút hài hước: "Cậu đừng dọa tôi sợ, tôi không sợ cậu, càng chẳng sợ chết. Mục tiêu của tôi hôm nay rất kiên định, chính là xử chết cậu."

Tiền Thiên Trì hít sâu một hơi, não bộ nhanh chóng xoay chuyển, tự hỏi xem nên đàm phán với bọn cướp như nào: "Nếu là tư thù thì cứ nhắm vào tôi là được? Cần gì phải bắt cóc một nhóm trẻ con?" Anh áy lại tiếp tục nói vô cùng quả quyết, "Một mình tôi lên xe, cậu thả đám học sinh xuống xe!"

"Ngô Pháp" như bị chọc cười: "Đại đội trưởng Tiền, cậu đừng có đánh giá bản thân mình quá cao. Cậu còn chẳng đổi được người trong lòng tôi, còn mơ đổi cả một xe học sinh? Chuyện mua bán lỗ vốn như này sao tôi làm được?"

Tiền Thiên Trì hơi nhíu mày, nghĩ thầm: Sao lại nói là "người trong lòng tôi"? Đại đội trưởng sao mà nói chuyện ngả ngớn thế? Dù là diễn tập thì cũng đâu được giở trò lưu manh với giáo viên nữ?

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!