Khi học sinh cả lớp đều hoảng sợ trước khí thế hung tàn của ba "Tên cướp" thì chỉ có Cố Biệt Đông là cực kỳ kích động, nghĩ: Là cậu mình đấy, chắc chắn sẽ khoan hồng với mình, mình không cần phải sợ!
Song, lúc cậu tận mắt nhìn thấy cậu mình cầm súng "Uy hiếp" mợ, cuối cùng cậu nhận ra một sự thật: Ngay cả vợ mình mà cậu ấy còn dám động tay động chân, dựa vào đâu mà không dám động đến mình chứ? Có lẽ sẽ dứt khoát bắn mình "Pằng pằng" hai phát, vì việc nước quên tình nhà, giết gà dọa khi...
Để không bị trở thành con "Gà" bị giết, Có Biệt Đông lập tức chấp nhận sự thật, ngoan ngoãn ngồi lại ghế. Triệu Béo ngồi sát cửa số cũng ngoan ngoãn kéo rèm cửa sổ lại theo yêu cầu của "Tên đầu sỏ".
Các bạn nhỏ khác ngồi gần cửa sổ cũng vậy, tất cả đều ngoan ngoãn kéo rèm cửa lại theo yêu cầu.
---Đọc full tại ---
Rèm cửa sổ màu xanh lam, che đi phần lớn ánh sáng, trong xe lập tức tối lại.
Triệu Đông Nam thân là lính bắn tỉa nên biết rất rõ lính bắn tỉa ở bên ngoài sẽ quan sát bắn tỉa qua góc độ nào, anh ta sầm mặt đi tới giữa khoang xe, chĩa súng về phía những học sinh ngồi ở hàng cuối cùng, lạnh lùng ra lệnh: "Kéo rèm cửa số phía sau lại đi!"
Đối diện với họng súng đen ngòm, mấy chàng trai thích nghịch ngợm cũng không dám ngang ngược nữa, vừa ngoan ngoãn vừa nhanh chóng kéo rèm cửa sổ sau lại.
Trần Nhiễm Âm không khỏi thầm thở dài: Cô đã nói mà, mấy đứa chắc chắn sẽ sợ!
Nhưng sau đó cô bỗng nhận ra gì đó: Đã là diễn tập mô phỏng toàn diện, chứng tỏ cả bọn cướp và con tin đều có khả năng cơ động vô cùng linh hoạt, vậy họ là con tin cũng có thể tự hành động để cứu mình!
Hơn nữa thân là giáo viên, cô phải làm tròn chức trách và nghĩa vụ bảo vệ học sinh, phải che chở vào tạo cảm giác an toàn cho các em, cho dù là lúc nào, ở đâu, cho dù có phải là diễn tập hay không.
Cô hít sâu một hơi, vô cùng bình tĩnh nói: "Có gì xin các anh cứ nói thẳng, tôi nhất định sẽ hết sức phối hợp, nhưng đừng làm hại các học sinh, chúng đều là trẻ vị thành niên, làm hại bất cứ ai trong số chúng cũng chẳng có lợi gì cho các anh hết."
Câu nói của cô khiến các học sinh cảm nhận được cảm giác an toàn và có chỗ dựa, tất cả đều ngước mắt nhìn về phía cô.
Ngô Thương và Triệu Đông Nam cũng quay đầu lại nhìn, nhưng hai người lại nhìn Cố Kỳ Châu, nhìn "Người cầm đầu" của bọn họ.
Cố Kỳ Châu luôn kề khẩu súng trong tay lên mũ bảo hiểm của Trần Nhiễm Âm, anh lạnh lùng lên tiếng: "Không có yêu cầu gì, trả thù xã hội thôi."
Trần Nhiễm Âm nói như chém đinh chặt sắt: "Không thể nào."
Cố Kỳ Châu cười khẩy: "Sao mày biết là không thể?"
Trần Nhiễm Âm: "Anh bảo bọn trẻ kéo rèm cửa sổ lại có nghĩa là vẫn muốn sống, vẫn muốn chạy trốn. Người trả thù xã hội không tiếc mạng như vậy."
"Cô giáo này đúng là thông minh." Cố Kỳ Châu dời tay xuống dưới, tì họng súng lạnh lẽo cứng rắn lên chiếc cổ mảnh khảnh trắng nõn của cô, giọng điệu hung hãn chứa đầy uy hiếp: "Còn nói thêm một câu nữa tao bắn xuyên qua cổ họng mày."
Trần Nhiễm Âm: "…"
Á à, anh giỏi lắm!
Ngô Thương và Triệu Đông Nam ngầm hiểu ý, đưa mắt nhìn nhau.
Có phải anh ấy chán sống rồi không? Không sợ kết thúc diễn tập sẽ bị tính sổ à? I
---Đọc full tại ---
[Rất có thể anh ấy đang lấy việc công báo thù riêng. |
[À, cũng đúng, dù sao thì bình thường đâu dám láo như vậy. |
[Nhưng mà uy hiếp vợ mình thì tiện thật đấy, dám choàng dám ôm, còn dám dí thẳng súng vào cổ. |
[Đúng luôn, nếu là chúng ta thì chắc chắn là trói tay trói chân rồi.]
Súng tì vào cổ, Trần Nhiễm Âm không thể không ngậm miệng, im như thóc. Cố Biệt Đông đứng đầu nhóm các chàng trai của lớp 9/2 cuối cùng cũng nhìn rõ sự thật: Kẻ cầm đầu" đúng là vô nhân tính!
Hơn nữa bọn họ vốn hơi sợ Cố Kỳ Châu, bây giờ lại càng thêm sợ anh, cuối cùng cũng nhập vai "Con tin, ai nấy cũng run rẩy, không dám thở mạnh, còn có người thầm xuýt xoa: Sao cảm thấy. đội trưởng đội cảnh sát đặc nhiệm còn hung tàn hơn cả kẻ bắt cóc thật vậy nhỉ? Lúc chấp hành nhiệm vụ chắc kẻ tình nghi vừa thấy anh đã sợ mà đầu hàng luôn?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!