————————
Nối máy nhưng không ai trả lời.
Trần Nhiễm Âm bất đắc dĩ để điện thoại xuống.
"Không ai bắt máy phải không?" Giọng Lý Tư Miên thản nhiên như đã sớm biết trước được vậy.
Trần Nhiễm Âm quay mặt sang nhìn cô ấy: "Nói nghe xem nào."
Lý Tư Miên: "Cậu của em ấy là người siêu cấp bận rộn, gọi mười cuộc đến chín cuộc không nghe máy, cuộc còn lại nghe máy thì chưa tới một phút đã cúp ngang xương, căn bản không thể nào nói rõ tình hình của đứa nhỏ này với anh ta."
Trần Nhiễm Âm hơi nhíu mày: "Không đáng tin thế à?"
Lý Tư Miên nhún nhún vai: "Đúng là có chút không đáng tin, nhưng cũng có thể hiểu được. Cậu của em ấy là đội trưởng đội đặc nhiệm, công việc bình thường rất bận rộn, không phải đang chấp hành nhiệm vụ thì là đang huấn luyện, chuẩn bị hậu cần, đâu ra thời gian mà quản em ấy được?"
Nói thế cũng phải.
Người làm cảnh sát thật sự có rất nhiều chỗ bất đắc dĩ, giữ vững cương vị thì không chăm lo nổi gia đình.
Trần Nhiễm Âm khẽ thở dài, lại hỏi: "Cha mẹ của Cố Biệt Đông thì sao?"
Lý Tư Miên: "Đều là liệt sĩ."
Trần Nhiễm Âm trước tiên ngây người, sau đó trừng mắt… Liệt sĩ? Ý là cha mẹ đều mất rồi ấy hả?
Lý Tư Miên gật đầu, xem như là trả lời nghi vấn không lời của Trần Nhiễm Âm, lại nói: "Đều là cảnh sát hình sự, hy sinh đã nhiều năm rồi."
Trần Nhiễm Âm: "Ôi trời ạ…"
Sau đó cô lại nhíu mày, "Lý Phấn Phương có nói chuyện này với tớ đâu."
Trước khi giáo viên tiếp nhận công việc, trên cơ bản đều sẽ đi tìm chủ nhiệm lúc trước để tìm hiểu tình hình của học sinh lớp mình. Lý Phấn Phương chỉ nói với cô về hoàn cảnh gia đình đặc biệt của Cố Biệt Đông, chẳng hề nhắc lấy một lời chuyện phụ huynh em ấy là liệt sĩ.
Lý Tư Miên trợn trắng mắt: "Bà ta làm gì có mặt mũi nào để nói chứ."
Trần Nhiễm Âm hiểu được ý khác trong lời nói: "Tiếp tục nói nghe xem nào."
Lý Tư Miên: "Cậu có nhớ chuyện Lý Phấn Phương phải xin lỗi công khai trước mặt toàn bộ giáo viên học sinh của trường chúng ta hồi học kỳ trước không?"
Trần Nhiễm Âm gật đầu. Cô nhớ rất rõ ràng. Bởi vì trong ấn tượng của cô, trước giờ chưa từng có chuyện giáo viên công khai xin lỗi học sinh. Lý Phấn Phương có thể xem như là người đầu tiên mở màn.
Lý Tư Miên: "Cậu biết vì sao không?"
Trần Nhễm Âm: "Không phải nói là vì bà ta vi phạm phẩm hạnh của giáo viên à?"
"Đó là do trường sợ quậy lớn chuyện lên, đặc biệt tìm một lý do dễ nghe thôi." Lý Tư Miên lần này đã rút kinh nghiệm, liếc mắt sang phía cửa phòng làm việc một cái xác nhận không có Chu Lệ Hồng rồi mới thả lỏng nói, "Thực ra là vì Lý Phấn Phương nhục mạ người trung liệt."
Trần Nhiễm Âm bỗng hiểu hết mọi việc, kinh hoàng mà căm phẫn: "Bà ta rõ ràng biết phụ huynh em ấy là liệt sĩ còn dám mắng chửi cả nhà em ấy trước cả lớp thế à?"
Lý Tư Miên gật đầu: "Đúng vậy."
Trần Nhiễm Âm: "Vậy thì bà ta bị đá là đáng đời!"
"Tớ cũng thấy bà ta đáng đời." Lý Tư Miên trước giờ là giáo viên Anh Văn của lớp 9/2, vì vậy cô ấy biết ẩn khuất bên trong nhiều hơn Trần Nhiễm Âm một chút: "Cậu cũng biết đấy, Lý Phấn Phương có chút quan hệ với hiệu trưởng, thành ra hiệu trưởng vốn còn muốn xử lý Cố Biệt Đông nữa kìa, muốn đuổi học em ấy, kết quả cậu biết sao không?"
Trần Nhiễm Âm: "Sao?"
Lý Tư Miên: "Đá phải sắt rồi chứ sao, nghe nói bên trên có người cao hơn gọi điện thoại cho hiệu trưởng. Sau khi hiệu trưởng cúp máy thì hủy bỏ lệnh xử phạt, quay lại xử lý Lý Phấn Phương."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!