Trần Nhiễm Âm không muốn nhìn anh nữa, dứt khoát mở cửa phòng làm việc ra, sau khi vào phòng làm việc của chi đội trưởng Hứa, cô nhanh chóng đóng cửa lại.
Nhìn cánh cửa đã đóng chặt, Cố Kỳ Châu thở dài một hơi, do dự trong chốc lát rồi vẫn xoay người rời đi.
Chi đội trưởng Hứa cũng đã nghe thấy hai người đấu võ mồm ở ngoài cửa, đợi Trần Nhiễm Âm đi vào phòng làm việc, anh ấy cười nói: "Cậu ta không hiểu chuyện, cô đừng so đo với cậu ta."
"Tôi chẳng thèm so đo với anh ấy đâu." Trần Nhiễm Âm đi tới trước bàn làm việc của chi đội trưởng Hứa, nhìn ghế rồi lại nhìn chi đội trưởng Hứa, hỏi: "Có thể ngồi không?"
Chi đội trưởng Hứa có dự cảm rằng cô gái này sẽ nói rất nhiều với anh ấy, anh ấy không khỏi bất ngờ, nhưng vẫn vội nói: "Được, tất nhiên là được chứ! Cô ngồi đi." Nhưng anh ấy lại đứng dậy, định đi pha trà cho Trần Nhiễm Âm.
Trần Nhiễm Âm vội nói: "Anh cũng ngồi đi, tôi không uống, tôi muốn hỏi anh chút chuyện thôi." Cô nói thẳng vào vấn đề, "Chuyện liên quan đến Lâm Vũ Đường."
Chi đội trưởng Hứa ngạc nhiên nhìn cô, vẻ mặt nghiêm nghị xen lẫn chút cảnh giác và đề phòng.
Trần Nhiễm Âm đã sớm đoán được chi đội trưởng Hứa sẽ phản ứng như vậy, cô bình tình giải thích: "Tôi là bạn cấp ba của anh ấy, lúc tôi quen anh ấy thì anh ấy tên Lâm Vũ Đường." Cô nói tiếp, "Trưa hôm qua tôi nhìn thấy anh nói chuyện với một học sinh nữ của lớp tôi ở trước ký túc xá nữ, học sinh nữ đó nói anh tưởng em ấy đó là lớp trưởng, hỏi em ấy tình hình của Cố Biệt Đông, em ấy còn nói anh rất quan tâm đến Cố Biệt Đông, tôi đoán chắc chắn anh biết thân phận thật sự của họ."
Chi đội trưởng Hứa im lặng ngồi lại ghế, vẻ mặt vẫn nghiêm túc lạnh lùng.
Trần Nhiễm Âm lại nói: "Anh không cần căng thẳng, tôi sẽ không hại anh ấy, càng không tiết lộ thân phận của anh ấy, tôi chỉ muốn hỏi một vài chuyện liên quan đến anh ấy."
Chi đội trưởng Hứa nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén, một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng, nói như chém đinh chặt sắt: "Tôi không biết Lâm Vũ Đường, cũng chưa từng gặp người tên Lâm Vũ Đường."
Trần Nhiễm Âm là người thông minh, cô lập tức gật đầu: "Tôi biết, Lâm Vũ Đường đã chết lâu rồi, vậy chúng ta trò chuyện về Cố Kỳ Châu."
Chi đội trưởng Hứa im lặng giây lát: "Cô muốn hỏi gì?"
Trần Nhiễm Âm: "Tôi muốn biết sau tối đó, Cố Kỳ Châu đi đâu, trong tám năm qua đã xảy ra chuyện gì?"
Chi đội trưởng Hứa biết "tối hôm đó" mà cô nói là tối hôm nào, nhưng lại không thể trả lời thẳng vào vấn đề mà cô hỏi: "Tại sao cô muốn biết? Có liên quan gì đến cô?"
Trần Nhiễm Âm mím môi, hít sâu một hơi rồi mới trầm giọng nói: "Bởi vì tôi là cô gái cùng bị bắt cóc với anh ấy tối đó."
Chi đội trưởng Hứa mở lớn mắt, nhìn chằm chằm Trần Nhiễm Âm với ánh mắt không thể tin được.
Trần Nhiễm Âm siết chặt hai tay đặt trên đùi, lấy hết can đảm thẳng thắn về tội ác của mình với chi đội trưởng Hứa: "Lúc đó chúng tôi vẫn đang yêu nhau, tối hôm đó là tôi xúi anh ấy trốn học nên mới khiến anh ấy gặp nguy hiểm. Sau đó chúng tôi hợp sức chống trả, không đúng, không phải chúng tôi hợp sức, mà là anh ấy dùng tính mạng để mở đường cho tôi ra ngoài, anh ấy cứu tôi nhưng tôi lại vứt bỏ anh ấy vì sợ hãi, vì tôi sợ anh ấy sẽ liên lụy đến tôi…" Giọng cô bất giác run rẩy, ngay cả đôi gò má cũng đang run lên, cô lần nữa hít sâu mới có thể nói tiếp: "Sau tối hôm đó tôi không gặp lại anh ấy nữa, bao năm qua tôi luôn hối hận, áy náy, cũng không thể quên được anh ấy… Còn cả Triệu Hòa Lâm, không phải, nên nói là Cố Biệt Đông, tôi từng gặp thằng bé lúc nó còn rất nhỏ, thế nên anh không cần giấu tôi đâu, tôi biết hết cả."
Hứa Kiến Thành hoàn toàn không thốt nên lời.
Anh ấy biết tối đó có một cô gái vô tội bị liên lụy, nhưng anh ấy chưa gặp cô bao giờ, vả lại với nguyên tắc bảo vệ người bị hại, tư liệu của cô gái cũng được bảo mật.
Cho dù thế nào thì anh ấy cũng không ngờ hôm nay cô gái đó lại đột ngột xuất hiện trước mặt anh ta, chủ động hỏi anh ta chuyện liên quan đến Lâm Vũ Đường, càng không ngờ cô lại trở thành chủ nhiệm lớp của Triệu Hòa Lâm.
Là trùng hợp hay là ý trời?
Suy cho cùng thì giấy không gói được lửa…
Hứa Kiến Thành thầm cười khổ một tiếng rồi lại thở dài, bất lực nói với Trần Nhiễm Âm: "Tôi với cục trưởng Châu vẫn luôn không cho cậu ấy về Đông Phụ, sợ cậu ấy bị người quen nhận ra, nhưng cậu ấy không nghe, cực kỳ cố chấp, giấu tôi và cục trưởng Châu đăng ký thi công chức của hệ thống cảnh sát Đông Phụ. Bây giờ phỏng vấn cũng nghiêm ngặt lắm, người phỏng vấn được chọn từ hệ thống cảnh sát khắp mọi nơi trên cả nước, không ai can thiệp vào được.
Lúc tôi và cục trưởng Châu biết thì cậu ấy đã được hệ thống chọn rồi, muốn đuổi cũng không đuổi được."
Trần Nhiễm Âm khẽ nhíu mày: "Tại sao anh ấy lại muốn về Đông Phụ như vậy?"
Hứa Kiến Thành: "Vì cậu ấy không cam tâm. Thằng nhóc này kiên cường lắm, không chịu thua, không chịu chấp nhận số phận, ngã ở đâu thì muốn đứng lên ở đó." Anh ấy lại thở dài: "Ba cậu ấy, chị gái cậu ấy, anh rể cậu ấy nữa, đều chết ở Đông Phụ, sao cậu ấy có thể nuốt được cơn tức này?"
Hốc mắt Trần Nhiễm Âm đau xót, đồng thời cô cũng nắm bắt được một tin: "Vậy mẹ anh ấy đâu?"
Hứa Kiến Thành: "Số lớn, hôm đó được sắp xếp đi công tác, may mắn tránh được một kiếp. Nhưng chúng tôi không công khai tin này, cũng không thể công khai được. Để bảo vệ họ, chúng tôi nói với bên ngoài là thảm án cả gia đình, một nhà sáu người đều mất mạng. Về sau bọn họ được bí mật đưa đến nơi khác, bao năm qua luôn sống ở Tây Phụ."
Trần Nhiễm Âm gặng hỏi: "Vậy bây giờ mẹ anh ấy vẫn ở Tây Phụ sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!