Chương 27: (Vô Đề)

Sau khi Trần Nhiễm Âm ngủ say, Cố Kỳ Châu nhẹ nhàng rút tay mình ra, đứng dậy khỏi ghế, đi về phía giường bệnh ngoài cùng, đánh thức bạn Đông Đông vừa mới mơ màng dậy, giọng nói trầm thấp nhưng dứt khoát: "Dậy nào!"

Cố Biệt Đông ngồi dậy, vẻ mặt ngơ ngác: "Đi đâu ạ?"

Cố Kỳ Châu: "Theo cậu về phòng ngủ."

Cố Biệt Đông vẫn mơ màng, nhìn giường bệnh trong cùng rồi lại nhìn cậu mình, hỏi: "Tại sao ạ?" Sau đó lại nói tiếp, "Chẳng phải một nhà ba người chúng ta ở chung một phòng rất hài hòa sao?"

Cố Kỳ Châu: "…"

Anh hít sâu một hơi, kiềm chế kích động muốn tẩn thằng cháu mình một trận, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo: "Còn nói thêm một câu nhảm nhí nữa là cậu hủy buổi diễn tập ngày mai của lớp cháu đấy."

Đã qua mười hai giờ khuya rồi.

Cố Biệt Đông lập tức im như gà, nhảy xuống giường, nhanh chóng mang giày thể thao vào rồi lại gấp chăn theo yêu cầu của cậu mình, nhưng cậu gấp xiên xiên vẹo vẹo, Cố Kỳ Châu trông mà muốn đạp cậu. Nếu đây là đội viên của biệt đội Báo Đen thì đã bị anh tẩn cả trăm lần từ lâu rồi. Cuối cùng không còn cách nào khác, anh lại tự tay gấp chăn thành miếng đậu phụ vuông vức tiêu chuẩn.

Các tân binh huấn luyện đêm cũng đã kết thúc bài huấn luyện gian khổ, căn cứ huấn luyện cảnh sát đặc nhiệm về đêm vô cùng yên tĩnh.

Trên đường về phòng, Cố Kỳ Châu đi một mình ở phía trước, Cố Biệt Đông bối rối lo lắng theo phía sau. Sau khi do dự một lúc lâu, cuối cùng cậu cũng lấy hết can đảm,  bước tới mấy bước đến bên cạnh cậu mình, thấp thỏm hỏi: "À thì, những lời ban nãy mợ nói là thật hay giả ạ?"

Cố Kỳ Châu nhìn cậu bằng ánh mắt cảnh cáo: "Thằng nhóc này, bớt gọi lung tung cho cậu."

Cố Biệt Đông không thay đổi, bởi vì điều cậu quan tâm là: "Vậy… vậy chuyện đứa bé đó là thật hay giả ạ?"

Cố Kỳ Châu: "…"

Cố Biệt Đông hơi sốt ruột: "Đừng nói cậu đã làm ra chuyện gì đó với người đẹp Trần đấy chứ? Vậy cũng trơ trẽn quá! Cậu như thế là bạc tình bạc nghĩa đấy! Cháu cháu cháu cháu… cháu thấy đáng xấu hổ thay cậu!"

Cháu đúng là đứa trẻ ngoan có trách nhiệm đấy… Cố Kỳ Châu mệt tim, thậm chí anh đã không còn nổi giận nữa, giọng điệu giải thích cũng kiểu vò đã mẻ thì cho sứt luôn: "Cô ấy nói linh tinh đấy."

Cố Biệt Đông không tin cậu mình cho lắm: "Tại sao cô ấy lại phải nói linh tinh kiểu này? Nói thế nào đi nữa thì người ta cũng là một cô gái mà, có thể lấy thanh danh của mình ra để nói linh tinh sao?"

Cô đúng là một cô gái, nhưng cô còn giỏi nói hươu nói vượn hơn cả đám đàn ông… Cố Kỳ Châu bất lực trả lời: "Cháu không hiểu cô ấy đâu."

Cố Biệt Đông bĩu môi: "Đúng, cậu hiểu nhất, cậu rõ nhất, cậu còn không biết tốt xấu nhất."

Cố Kỳ Châu: "…"

Cố Biệt Đông lại nói tiếp: "Thực ra cháu cảm thấy cô ấy rất tốt, dù sao thì cũng tốt với cháu. Tính cách lại thẳng thắn, nếu làm mợ cháu thì cháu không ý kiến gì."

Cố Kỳ Châu nhìn cháu mình, há miệng muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

Cuối cùng, anh vẫn không nói gì.

Cũng không có gì để nói cả, không được chính là không được.

Lúc Cố Kỳ Châu dẫn Cố Biệt Đông về đến phòng ngủ, Côn Minh và Lâm Nghị đã ngủ say cả rồi, còn ngáy không ngừng, Cố Biệt Đông cực kỳ nghi ngờ tối nay mình có thể ngủ được không đây.

Sáu giờ sáng, chuông báo thức của căn cứ vang lên. Cố Kỳ Châu, Lâm Nghị và Côn Minh đúng giờ thức dậy, chỉ có Cố Biệt Đông ngủ trên giường Cố Kỳ Châu là không phản ứng gì với tiếng chuông báo thức, ngủ say như heo chết.

Côn Minh và Lâm Nghị đều rất bất ngờ.

"Hai cậu cháu cậu về khi nào đấy?" Lâm Nghị vừa nhanh chóng mặc quần áo vừa hỏi Cố Kỳ Châu.

"Nửa đêm hôm qua." Cố Kỳ Châu thay đồ xong, nâng cánh tay lên đẩy mạnh Cố Biệt Đông đang ngủ như heo, không vui gọi: "Dậy đi!"

Côn Minh cầm cốc vệ sinh cá nhân: "Sao thằng bé về với anh vậy?"

Cố Kỳ Châu ngại ngùng nói: "Làm sai, giáo viên chủ nhiệm không cho thằng bé tham gia vào buổi huấn luyện hôm nay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!