Chương 26: (Vô Đề)

Bác sĩ trực đêm là một cô bác sĩ khác, Trần Nhiễm Âm sợ diễn xuất của mình bị lộ, chủ động đề nghị không tiêm thuốc giảm đau, lý do là trưa hôm qua đã tiêm rồi, lại tiêm thêm một mũi nữa sẽ không tốt cho thần kinh.

Cô bác sĩ kê cho cô một viên thuốc giảm đau, sau đó bảo Cố Kỳ Châu bế cô vào phòng quan sát.

Bên trong phòng quan sát đầu tiên có ba giường bệnh, trên ba giường đều có người nằm, những người bệnh đang truyền dịch này đều đến từ đội ngũ tân binh đang trải qua huấn luyện chuyên nghiệp của đội đặc cảnh.

Có lẽ trong phòng quan sát thứ hai cũng có người.

Cố Kỳ Châu đứng ở cửa phòng quan sát đầu tiên thở dài, trực tiếp ôm Trần Nhiễm Âm đi vào phòng quan sát thứ ba ở trong cùng. Trần Nhiễm Âm không khỏi thở phào nhẹ nhõm cho những tân binh đang truyền dịch kia: May mắn tất cả đều đang ngủ mới thành công tránh thoát một kiếp, nếu không chắc chắn lại phải trải qua một lần nghiền ép và đe dọa đến từ đội trưởng Cố.

Trong phòng quan sát thứ ba không có người, ba cái giường bệnh đều trống, Cố Kỳ Châu đặt Trần Nhiễm Âm lên giường bệnh bên trong, sau đó đắp chăn cho cô, nhỏ giọng nói: "Tôi đi rót cho cô một ly nước."

Trần Nhiễm Âm nắm lấy cổ tay anh: "Không cần, tôi cũng không muốn uống thuốc giảm đau, sẽ bị ỷ lại." Khi nói chuyện, cô vẫn tiếp tục diễn vẻ "Đang cố gắng chịu đựng đau đớn", sắc mặt phờ phạc, hơi thở yếu ớt, ánh mắt  đáng thương: "Tôi chỉ muốn anh ở bên cạnh tôi."

Trong lòng Cố Kỳ Châu hiểu rất rõ, mình nên quyết đoán phân rõ giới hạn với cô, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không quyết tâm được, nhất là hiện tại. Anh thở dài, trả lời: "Được rồi." Sau đó kéo ghế đặt ở cuối giường đến, ngồi xuống bên giường.

Trong phòng bệnh không bật đèn, rèm cửa sổ cũng kéo xuống, mọi thứ đều mờ mịt. Cố Biệt Đông yên lặng đứng ở cửa một lúc, cố gắng hòa mình thành một thể với bóng đèn, hạ thấp cảm giác tồn tại của mình.

Khi cảm thấy có lẽ ông cậu đã quên bén đi mình, cậu lén lút nâng chân bước đi như kẻ trộm, lặng lẽ lui về sau một bước, chuẩn bị chuồn mất. Nhưng vừa mới động đã nghe cậu của cậu răn dạy: "Ai cho cháu đi? Đứng đó cho cậu! "

Âm thanh lạnh lùng cứng rắn, giọng điệu nghiêm khắc, không thể nghi ngờ.

Cố Biệt Đông có chút xấu hổ, cũng có chút không phục, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng đó.

Cố Kỳ Châu lại không để ý tới cậu nữa, thậm chí còn không thèm liếc nhìn cậu thêm một cái, để cậu đứng đó.

Trần Nhiễm Âm nhìn Cố Kỳ Châu một cái.

Rèm cửa sổ màu xanh trong phòng quan sát không tốt lắm, không ngăn được ánh trăng sáng ngời của mùa hè, cô vẫn có thể nhìn thấy rõ sắc mặt của Cố Kỳ Châu: Ngũ quan góc cạnh rõ ràng, biểu cảm vừa lạnh vừa thối, lại bị ánh trăng màu lam chiếu rọi, quả thực giống như một người được điêu khắc từ băng.

Cô khuyên nhủ: "Đã mấy giờ rồi? Em ấy cũng mệt mỏi, anh dạy dỗ em ấy cũng vô dụng, nghe không vào đâu, có chuyện gì ngày mai nói sau."

Cố Biệt Đông nghĩ thầm: Đúng vậy, có chuyện gì không thể để ngày mai nói sao? Hiện tại là đang cố ý làm khó cậu…

Cố Kỳ Châu lại cười khẩy một tiếng: "Nó mà biết cái gì là buồn ngủ sao? Nó sẽ không buồn ngủ, trốn học rất là tỉnh táo."

Cố Biệt Đông càng không phục, trong lòng lén lút già mồm nói: Cháu trốn học đó! Cậu có thể làm gì cháu? Có bản lĩnh thì đạp chết cháu đi!

Trần Nhiễm Âm khẽ thở dài, tiếp tục khuyên Cố Kỳ Châu: "Có chuyện gì anh nói cho đàng hoàng, đừng móc mỉa em ấy, em ấy sẽ không nghe, còn thầm mắng anh ở trong lòng."

Cố Biệt Đông: "…"

Chim Ưng, cô sao thế? Không phải chúng ta cùng phe sao?

Cố Kỳ Châu vừa tức vừa bất lực: "Nói đàng hoàng thì nó chịu nghe ư?"

Trần Nhiễm Âm nói thật: "Tôi chỉ biết nếu anh không nói chuyện đàng hoàng với em ấy, thì chắc chắn em ấy sẽ không chịu nghe, còn sẽ phản nghịch. Bởi vì em ấy cũng giống anh, lòng dạ hẹp hòi vô đối thủ."

Cố Kỳ Châu: "…"

Cố Biệt Đông: "…"

Một câu nói đồng thời đắc tội hai người.

Nhưng Trần Nhiễm Âm không hề sợ hãi, dù sao cô cũng làm công việc đắc tội với người khác, đã sớm không sợ đắc tội với người khác rồi: "Anh cứ để em ấy ngủ đi, đừng răn dạy em ấy nữa, vô dụng thôi, dùng hành động trừng phạt em ấy là được rồi, ngày mai không cho em ấy đi tham quan kho vũ khí, ngày mốt cũng không cho em ấy tham gia diễn tập, chắc chắn em ấy sẽ biết  mình sai rồi."

Cố Biệt Đông: "…"

Giết người đâm tim! Giết người đâm tim!!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!