Trần Nhiễm Âm nghe theo đề nghị của cô thợ xăm xinh đẹp kia, ở phía bụng dưới xăm hai dòng chữ cái tiếng Anh, phía trên là tên viết tắt "LYT", còn dòng "loveyou" phía dưới sẽ bị rừng rậm mọc ra bao trùm.
Kỹ thuật của thợ xăm này thật sự rất tốt, xuống kim rất dứt khoát, không kéo dài thời gian, hơn nửa tiếng đồng hồ đã làm xong việc. Nhưng Trần Nhiễm Âm vẫn trả tiền hai tiếng cho cô ấy. Bởi vì cô thật sự làm mất hai tiếng đồng hồ của người ta, ngồi lì trong cửa hàng không đi, lôi kéo người ta nói chuyện phiếm với cô, nói chuyện trời nam đất bắc, nói chuyện cho đến khi mẹ cô nóng lòng như lửa đốt gọi điện thoại cho cô, hỏi cô đã gần bảy giờ rồi sao còn chưa về nhà?
Cô lưu luyến tạm biệt thợ xăm mở cửa thế giới mới của mình. Sau khi về nhà, cô lập tức nhốt mình vào phòng, cởi sạch quần áo soi gương.
---Đọc full tại ---
Chỗ xăm vẫn chưa hết sưng, vùng bên cạnh hơi ửng hồng, cũng mang theo từng cơn đau đớn, giống như còn đang bị kim tròn 5 vòng đâm vào với tốc độ cao.
Cô nhìn vào gương, nhìn chằm chằm chỗ kia thật lâu, ảo tưởng sau khi Lâm Vũ Đường nhìn thấy sẽ có phản ứng như thế nào.
Thật ra cô cũng không phải là một người hoàn toàn bất lực, mỗi khi nhớ tới Lâm Vũ Đường, sâu trong thể xác và tinh thần vẫn sẽ nổi lên một chút gợn sóng.
Từ hôm nay trở đi, cô cũng không cởi quần áo trước mặt mẹ cô nữa, lúc thay quần áo trong phòng ngủ cũng sẽ cẩn thận tránh bạn cùng phòng, cố gắng che giấu hình xăm của mình, giống như đang ôm một bí mật nhỏ không thể cho người khác nhìn thấy.
Cũng sẽ không ai đoán được một học sinh giỏi ngày nào cũng ngâm mình trong thư viện, vì làm thí nghiệm mà ngay cả thời gian yêu đương cũng không có, lại xăm một hình xăm tràn đầy dã tính và tình dục ở phận riêng tư này.
Nhưng sự nghiệp đại học của cô cũng không tính là khiêm tốn, tuy rằng không càn rỡ cao ngạo như hồi cấp 3, nhưng vẫn được coi là tỏa sáng. Không thể lên sân bóng thì cô lên sân khẩu, mỗi khi trường học hoặc học viện có hoạt động lớn gì, cô chắc chắn là người đầu tiên chủ động đăng ký, không phải làm MC thì cũng đăng ký chương trình ca hát, không phải chơi guitar thì là đánh trống jazz, cố gắng làm cho mình sống thật đặc sắc và tươi đẹp, giống như Lâm Vũ Đường hy vọng, bình thường lại rực rỡ mà sống.
Nháy mắt đã đến năm cuối đại học, bởi vì quanh năm cô luôn vững vàng ở ngôi vị số 1 toàn khoa, cho nên việc nhân đức không nhường một ai, cô được giữ lại học nghiên cứu sinh, nhưng vẫn phải đi thực tập. Điều hài hước chính là, một học sinh tốt nghiệp trường trung học. trực thuộc như cô lại được phân công đi thực tập ở trường trung học số 2.
Cùng cô đến trường trung học số 2 còn có một cô gái khoa Tiếng Trung.
---Đọc full tại ---
Trùng hợp thay, cô gái này chính là quán quân võ thuật năm nào cũng phải đăng ký tham gia thi đấu bóng rổ nữ, Lục Vân Đàn. Nói thật, chỉ với tinh thần và nghị lực vừa không chịu thua vừa không sợ mất mặt của cô ấy, cô cũng ngại nói về kỹ năng chơi bóng của cô ấy.
Cô và Lục Vân Đàn được phân công đến cùng một văn phòng. Mới đầu cô còn cảm thấy Lục Vân Đàn là một cô gái vô cùng thành thật. Cho đến một buổi sáng, cô tận mắt chứng kiến Lục Vân Đàn cúp điện thoại của một phụ huynh học sinh, một giây sau bắt đầu phàn nàn ngay trước mặt toàn bộ giáo viên trong văn phòng, khiến mọi người sửng sốt. Giờ khắc này cô mới hiểu được, quán quân võ thuật quả thật có chút máu chiến.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, có một số phụ huynh thật sự làm người ta tức chết, không chịu trách nhiệm với con cái của mình cũng thôi đi, còn luôn thích đổ toàn bộ trách nhiệm lên người các giáo viên. Giáo viên quen biết con nhà người ta được mấy năm chứ? Sao có thể cái gì cũng tại giáo viên được?
Nhưng cô không có máu chiến như Lục Vân Đàn, không dám ở trước mặt toàn bộ giáo viên chửi đổng, chỉ dám chửi thầm trong lòng. Bởi vì sau khi tốt nghiệp cô vẫn muốn làm giáo viên, cho nên không dám làm càn ở trước mặt tiền bối. Mặc dù công việc này rất mệt mỏi, lại có khả năng phải chiến đấu với bố mẹ học sinh và học sinh bất cứ lúc nào, nhưng cô vẫn thích công việc này.
Không chỉ vì Lâm Vũ Đường, mà còn bởi vì công việc này có tính khiêu chiến.
Đặc biệt là khi đấu trí với đám học sinh cá biệt, trong lòng cô vô cùng kiêu ngạo: Ha ha, chỉ có chút thủ đoạn này mà muốn lừa tôi? Trò này chị chơi hết rồi!
Nhưng so với cô mà nói, các giáo viên cũ trong văn phòng vẫn thích Lục Vân Đàn hơn, nhất là Chu Lệ Hồng và Lý Phần Phương. Đúng vậy, không sai, từ năm cuối đại học cô đã làm cùng một phòng làm việc với hai người bọn họ, bởi vì Lục Vân Đàn sẽ dẫn các cô ấy đi đánh Thái Cực Quyền, còn mang trà
dưỡng sinh ở nhà đến cho các cô ấy.
Đối với Lục Vân Đàn mà nói, dường như thời gian thực tập là để trải nghiệm cuộc sống, nhưng mặc dù là như vậy, Lục Vân Đàn vẫn được mọi người yêu thích. Song trong lòng Trần Nhiễm Âm cũng không cảm thấy mất cân bằng, bởi vì Lục Vân Đàn thật sự rất đáng được người ta yêu thích. Cô ấy là người rất đáng yêu, còn chân thành và rất có khí chất nữ hiệp.
Lúc sắp kết thúc kỳ thực tập, Lục Vân Đàn còn mời cô cùng đi tắm suối nước nóng, anh trai cô ấy cho cô ấy hai vé đi tắm suối nước nóng. Cô vui vẻ chấp nhận lời mời.
Lúc thay quần áo trong phòng thay đồ, cô không cẩn thận để lộ hình xăm của mình, khiến Lục Vân Đàn rất kinh ngạc: "Wow, không ngờ cậu còn xăm hình cơ đấy?"
Cô có chút xấu hổ, vội vàng xoay người lại, nhỏ giọng qua quýt đáp: "Ừ...."
Lục Vân Đàn lại có chút ngạc nhiên và vui mừng: "Giống tên viết tắt của tớ!"
Cô giật mình một chút, kinh ngạc phát hiện, đúng là vậy: Lâm Vũ Đường, Lục Vân Đàn, LYT.
---Đọc full tại ---
Có lẽ đây là ý trời.
Cô cũng không giấu giếm, thoải mái trả lời: "Tên bạn trai của tớ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!