Trần Nhiễm Âm được một nữ cảnh sát dìu vào bệnh viện, kiểm tra toàn thân, đồng thời cảnh sát cũng liên lạc với bố mẹ cô.
Kiểm tra còn chưa làm xong, Tần Vi và Trần Hồng Bác đã chạy tới bệnh viện. Ban đêm, bên ngoài phòng cấp cứu, cảnh sát đã thông báo lại sự việc cho. bọn họ.
Người phụ trách kiểm tra Trần Nhiễm Âm là một bác sĩ nữ, ban đầu vốn là một bác sĩ nam, nhưng Trần Nhiễm Âm không chịu để cho người khác phái chạm vào cô, nhất quyết yêu cầu đổi thành bác sĩ nữ. Sau khi kiểm tra toàn thân cho cô, bác sĩ nữ từ trong phòng khám đi ra, Tần Vi và Trần Hồng Bác lập tức giữ lấy cô ấy.
Gương mặt hai người bọn họ đều tràn đây lo lắng, nhất là Tần Vi, hốc mắt đỏ bừng, nước mắt đảo quanh hốc mắt.
---Đọc full tại ---
Bác sĩ nữ nói ngắn gọn về tình trạng thương tích của Trần Nhiễm Âm: "Toàn thân bị gãy xương nhiều chỗ, may mắn không bị thương nội tạng, vết thương ở chân phải tương đối nghiêm trọng, bị đánh gãy, cần phải nhanh chóng sắp xếp phẫu thuật."
Cuối cùng lại trấn an người nhà một câu: "Không có nguy hiểm đến tính mạng."
Nhưng Tần Vi và Trần Hồng Bác cũng không thở phào nhẹ nhõm, gương mặt vẫn đầy lo lắng.
Sắc mặt Trần Hồng Bác tái nhợt, tay vẫn run rẩy, hít sâu một hơi rồi nhỏ giọng hỏi bác sĩ: "Con bé, con bé có bị... không?"
Nữ bác sĩ không rõ, nhíu mày: "Cái gì?"
Tần Vi đành phải nói rõ một chút: "Con bé kiên quyết không muốn bác sĩ nam, chúng tôi lo lắng cho con bé..." Lúc nói những lời này, bà đã khóc, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Cuối cùng bác sĩ cũng đã hiểu được nỗi bận tâm của bố mẹ, lập tức lắc đầu: "Không." Sau đó kiên quyết nói, "Yên tâm, cô ấy không bị xâm phạm."
Trần Hồng Bác và Tần Vi đồng thời thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn sợ hãi, đôi mắt của Trần Hồng Bác đã đỏ lên, Tần Vi khóc càng dữ dội hơn: "Hiện tại chúng tôi có thể vào thăm con bé không?"
Nữ bác sĩ gật đầu: "Có thể." Sau đó nói thêm, "Nhưng đầu gối của cô ấy bị thương tương đối nghiêm trọng, phải phẫu thuật càng sớm càng tốt, làm thủ tục nhập viện luôn đi."
Trần Hồng Bác gật đầu trước, sau đó lo lắng hỏi một câu: "Có để lại di chứng gì không?"
Nữ bác sĩ nói rất thẳng thắn: "Có, không thể vận động mạnh, giống như chạy nhảy hay chơi bóng gì đó cũng không được, cần phải chăm sóc cẩn thận, nếu không thì đến năm mươi tuổi sẽ phải ngồi xe lăn."
Trần Hồng Bác biết con gái thích chơi bóng rổ, đau lòng thở dài một hơi, cay đắng gật đầu: "Được rồi, cám ơn cô."
Cửa phòng cấp cứu mở ra một khe hở nhỏ, lời bác sĩ nói được truyền vào lỗ tai Trần Nhiễm Âm.
---Đọc full tại ---
Cô mặc quần áo màu xanh trắng, nằm thẳng trên giường bệnh, lặng lẽ nhìn chằm chằm lên trần nhà màu trắng, hốc mắt dần dần đỏ lên.
Cửa phòng bị đẩy ra, Tần Vi và Trần Hồng Bác đi vào, Trần Nhiễm Âm quay mặt nhìn về phía bọn họ, nước mắt lập tức rơi xuống. Bố mẹ là hậu thuẫn của cô, là sự ÿ lại của cô, sau khi nhìn thấy bố mẹ, cô càng trở nên yếu ớt, phòng tuyến tâm lý hoàn toàn sụp đổ. Cô vừa áy náy vừa tự trách mình, cảm thấy tát cả những gì xảy ra tối nay đều do sự tùy hứng của mình tạo thành, thậm chí sinh ra một cảm giác tự ghét bỏ bản thân, cô khóc lóc nói với bố mẹ: "Xin lỗi, xin lỗi, tất cả là lỗi của con."
Tần Vi bước nhanh đến bên giường bệnh, nắm chặt tay con gái, dịu dàng và kiên định nói với cô: "Bố mẹ không trách con, không phải lỗi của con, chuyện hôm nay không liên quan gì đến con! Con là nạn nhân và con không có bắt kỳ sai lầm nào cả! Tất cả đều là lỗi của bọn họ, là lỗi của Lâm Vũ Đường,
là lỗi của hai tên bắt cóc kia!"
Lời nói của mẹ đã giúp an ủi cô phần nào, nhưng Trần Nhiễm Âm vẫn không thể vượt qua được rào cản trong lòng, khóc lóc nói với mẹ: "Không liên quan đến anh ấy, trốn học là chủ ý của con... Con đã rủ anh ấy trốn học... Nếu không họ sẽ không bắt được chúng con."
Sau khi thẳng thắn nói ra chân tướng, cô cảm thấy như trút được gánh nặng, giống như là một tên tội phạm lẩn trốn nhiều năm cuối cùng cũng lựa chọn tự thú, cởi bỏ gông cùm luôn giam cầm tâm hồn cô.
Tần Vi đột nhiên nổi giận: "Chính là lỗi của cậu ta! Tất cả đều là lỗi của cậu ta! Tại sao cậu ta không nhắc nhở con? Cậu ta biết rõ mình sẽ mang đến nguy hiểm cho con, vì sao còn đồng ý với con? Cậu ta là sao chổi! Chính cậu ta là người liên lụy đến con!"
Bởi vì cảm xúc kích động, cơ thể của bà không kìm được mà run rẩy.
Bà đã mất đi một đứa con trai, còn suýt mắt đi đứa con gái, phòng tuyến tâm lý của bà đang gặp nguy hiểm, bà ghét tất cả những người trên thế giới này làm tổn thương con cái của mình, không chỉ ghét những kẻ buôn bán ma túy, mà còn ghét cảnh sát, ghét những kẻ buôn bán ma túy giết con trai mình, nghề cảnh sát làm cho bà mất đi con trai mình.
Bà đã từng tự hào về con trai mình, kết quả là con trai bà đã chết thảm trong niềm tự hào của bà.
Bà chỉ còn lại một đứa con gái, bà không thể mất con bé nữa... Nếu không bà sẽ không sống nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!