Chương 22: (Vô Đề)

Tên gầy cho rằng cô muốn thừa lúc hắn vắng mặt mà đứng lên, vậy nên hắn bước nhanh qua, đập một gậy vào lưng cô. Cơn đau nhức ập đến, Trần Nhiễm Âm đau đến mức nói không nên lời, sức. lực cơ thể đã hoàn toàn bị đánh gục bởi một gậy này, trong nháy mắt cô nằm liệt trên mặt đất.

Tên gầy lại đạp một cái vào thắt lưng cô: "Con chó, tao không dạy dỗ mày một trận thì mày không biết sức mạnh của ông đây! Hắn nắm lấy tóc cô, mượn thế kéo cơ thể cô, tách cô ra khỏi Lâm Vũ Đường một chút. Sau đó, hắn chạy tới cửa, nhặt con dao mà tên béo. ném trên mặt đất, dùng dao cắt băng keo quấn quanh mắt cá chân Trần Nhiễm Âm ra, cố gắng kéo quần của cô một lần nữa.

Trần Nhiễm Âm ra sức giãy dụa, dồn sức vào đôi chân cuối cùng cũng được tự do của mình, đạp một cái vào bụng tên gầy. Sức đạp của cô rất lớn, khiến tên gầy bị đẩy xa vài bước. Cô lập tức xoay người trên mặt đất, nhanh chóng đứng lên, nhưng chưa chạy được máy bước thì tên gầy đã nhào tới, trực tiếp cầm gậy gỗ trong tay đập về phía lưng cô.

---Đọc full tại ---

Trần Nhiễm Âm lập tức quỳ trên mặt đất, phát ra tiếng kêu rên đau đớn. Tên gây lại đạp cô một cái làm cô ngã sóng xoài, đập một gậy về phía chân và đầu gối của cô, khiến cô đau đớn thêm một lần nữa.

Cơn đau dữ dội không ngừng tra tấn cô, tiếng kêu rên không thể khống chế tràn ra khỏi khóe miệng.

Hai mắt Lâm Vũ Đường đỏ thẫm,  gân xanh nổi đầy cổ, anh cắn chặt răng không cho mình phát ra tiếng động nào, liều mạng gia tăng tốc độ cắt băng keo.

Tên gầy ném gậy gỗ trong tay xuống, bắt đầu kéo quần Trần Nhiễm Âm: "Đây là kết cục của việc không chịu thành thật của mày!"

Quần đồng phục học sinh là quần thể thao, tên gầy kéo nó xuống mà chẳng tốn chút sức lực nào, sau đó lại nóng lòng kéo quần lót của cô ra.

Dưới tác động kép của xấu hỗ và nhục nhã, Trần Nhiễm Âm liều mạng giãy dụa. Tuy nhiên cô đã đánh giá quá cao bản thân, cô chỉ có một chân có thể cử động, chân còn lại đã đau đến mức mắt

cảm giác.

Cảm giác tuyệt vọng vô tận xuất hiện, cô bắt đầu khóc lóc cầu xin hắn đừng chạm vào cô.

Tên gầy càng lúc càng hưng phấn, nhanh chóng cởi quần của mình ra, nhưng thứ kia của hắn không có chút phản ứng nào cả, giống như một khối thịt chết mềm nhũn.

Hắn thực sự không thể.

Sự sỉ nhục của tên mập bùng nỗ trong lồng ngực hắn, nó như một quả bom hẹn giờ.

Đầu tiên là thất vọng, sau đó là xấu hổ vô tận, tức giận ngập trời.

Trên trán hắn nỗi lên gân xanh, hắn kéo quần lên, đứng dậy khỏi mặt đất, nám lấy cây gậy gỗ thô ráp rồi đánh lên người Trần Nhiễm Âm hết lần này đến lần khác, điên cuồng trút giận bằng bạo lực.

Cơn đau đớn trải khắp người, Trần Nhiễm Âm đã đau đến mức không nói nên lời, hoàn toàn không thể chịu đựng kiểu bạo lực đánh đập liên tục này. Cô tuyệt vọng cuộn tròn thân thể, mỗi lần bị đánh, nội tâm của cô càng thêm bất bình và oán hận: Rõ ràng cô vô tội mà, vì sao lại phải đánh đập cô như vậy? Sao hắn không giết cô đi? Tại sao lại liên lụy đến cô?

Tại sao Lâm Vũ Đường không nói cho cô biết nhà anh có nhiều kẻ thù như vậy?

Sau khi tên gầy giải tỏa đủ, hắn lại nắm lấy cổ chân Trần Nhiễm Âm, sắc mặt âm u vô cùng, nghiến răng mở miệng nói: "Mẹ nó, hôm nay cho dù ông đây có phải dùng gậy gỗ cũng phải lấy đi lần đầu tiên của mày!"

Hắn giơ cây gậy lên một lần nữa, nhưng ngay sau đó, một con dao dài từ

phía sau đâm vào ngực hắn.

Cả người tên gầy cứng đờ, Trần Nhiễm Âm cũng sững sờ.

Tên gầy không thể tin được cúi đầu xuống, ngơ ngác nhìn con dao dài xuyên thấu trái tim mình.

Hắn biết con dao này, là con dao của tên mập.

Giờ phút này thân dao đã bị máu của hắn nhuộm đỏ, máu còn đang theo mũi dao nhỏ xuống da thịt trắng như tuyết của cô gái.

Trên mặt Trần Nhiễm Âm cũng bị vài giọt máu bắn tung tóe, cô hoảng sợ đến quên cả chớp mắt, ngây ngốc trừng mắt nhìn Lâm Vũ Đường đang quỳ sau lưng tên gầy.

---Đọc full tại ---

Biểu cảm của Lâm Vũ Đường rất bình tĩnh, tỉnh táo đến mức khiến người ta không rét mà run, đồng tử đen kịt sâu không thấy đáy.

Trong ánh mắt kinh ngạc của tên gầy, anh không thay đổi sắc rút con dao. dài ra, sau đó lại nữa đâm từ sau lưng hắn, lại rút ra, lại đâm vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!