Chương 21: (Vô Đề)

Hai tên cướp kia dùng băng dính màu đen trói tay chân miệng của cô với Lâm Vũ Đường, còn đội một cái túi màu đen lên đầu cô, sau đó ném cô và Lâm Vũ Đường vào trong cốp xe giống như ném thi thể.

Bánh xe từ từ di chuyển, Trần Nhiễm Âm cũng không biết bản thân bị bọn họ đưa đi đâu, chỉ có thể thông qua độ xóc nảy của thân xe mà đoán được chiếc xe minibus cũ nát này đang chạy tốc độ cao dọc theo đường vắng.

Không biết qua bao lâu, thân xe bắt đầu xóc nảy kịch liệt, quả nhiên là chuyển từ đường nhựa rộng rãi sang đường đất gập ghềnh ở quê.

Cơ thể của cô dính chặt vào cốp xe, tay chân bị trói, hoàn toàn không thể khống chế thăng bằng, chỉ có thể nước chảy bèo trôi với sự xóc nảy của thân xe, có nhiều lần đầu bị đập vào trên tắm sắt của thân xe, trong đó một lần bị đập rất tàn nhẫn, đầu óc cảm giác bị đụng vỡ, trước mắt một trận choáng váng, lục phủ ngũ tạng như sắp bay ra ngoài. Lâm Vũ Đường nằm ở phía sau cô, cô không biết bây giờ anh đã tỉnh lại hay chưa, rất muốn gọi anh một tiếng, nhưng lại không thể nói chuyện, cũng không dám phát ra âm thanh gì, sợ chọc giận hai kẻ bắt cóc kia

Cô sợ hãi tướng hung dữ của bọn họ, sợ hãi con dao kia trong tay bọn họ, sợ hãi tất cả những điều không biết.

Cô không biết vì sao bọn họ muốn bắt cóc cô và Lâm Vũ Đường, càng không biết bọn họ sẽ dùng thủ đoạn gì đối phó hai người bọn cô, cho nên cô rất sợ hãi. Lòng cô đây rối bời, không biết phải làm sao, giống như cừu con hoảng sợ đợi bị làm thịt.

Cô thật sự không muốn chết, càng sợ hãi bị hành hạ.

---Đọc full tại ---

Đối phương lại là hai người đàn ông cao lớn hung ác, toàn thân tỏa ra hơi thở âm u, bào mòn cảm giác an toàn của cô, làm cô cảm thấy hoảng loạn, bất an và chán ghét.

So với tên mập, cô càng ghê tởm tên gầy kia.

Lúc dán băng dính vào miệng cô, tên gầy kia nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, còn dùng bàn tay như xương khô kia của hắn sờ soạng cơ thể của cô.

Mặc dù cách một lớp áo mùa đông rất dày, cô vẫn cảm giác được sự dơ bẩn và ghê tởm, cảm giác phẫn hận và khuất nhục xoay quanh ở trong lòng. Tên gầy nở một nụ cười vô cùng đáng khinh với tên mập: "Cô nàng này đúng là một cực phẩm."

Tên mập có vẻ trầm mặc ít lời, không nghe lời tên gầy nói, trực tiếp xách túi ở trên đầu của cô lên, sau đó ném cô vào cốp xe, trầm giọng cảnh cáo tên gầy một câu: "Đêm nay thành thật một chút, chậm trễ kế hoạch thì hai chúng ta đều phải chết."

Bánh xe xóc nảy bỗng nhiên ngừng lại. Đã đến nơi.

Cả người Trần Nhiễm Âm cứng đờ, cảm giác hoảng sợ trong lòng lập tức tăng lên gấp đôi.

Đôi tay bị trói phía sau lưng đột nhiên bị móc ra một chút, đầu tiên cô sửng sốt, ngay sau đó hốc mắt âm ướt —— Lâm Vũ Đường tỉnh, cô không còn lẻ loi một mình nữa.

Cửa cốp xe bỗng nhiên được mở ra, gió lạnh vù vù tràn vào trong xe.

Trước khi bị hai kẻ bắt cóc túm xuống xe, Lâm Vũ Đường lại dùng ngón tay móc cô một lần nữa, lực mạnh hơn so với vừa rồi, Trần Nhiễm Âm lại hiểu rõ ý của anh: đừng phản kháng, sẽ chọc giận bọn chúng.

Trần Nhiễm Âm cắn chặt khớp hàm, nuốt ngược nước mát, giây tiếp theo, cô bị khiêng lên.

Người khiêng cô nhất định là tên mập. Chẳng mấy chốc cô đã bị ném xuống đất, xương hông bên trái chạm đất trước, đau đến mức cô hít hà một hơi, hoài nghi xương hông của mình có phải bị ngã gãy rồi hay không.

Bên tai bỗng nhiên truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất, cô đoán hẳn là Lâm Vũ Đường cũng bị dẫn vào.

"Hai đứa chúng nó gần nhau quá." Giọng nói của tên mập vang lên trong căn phòng trống trải, "Tách xa một chút, tránh có sai sót gì."

Giây tiếp theo, mũ đồng phục của cô bị kéo lên, người nọ kéo thân thể của cô về một hướng khác, cỗ áo bị mắc vào cổ cô, suýt nữa cô đã không hít thở được, cuối cùng người nọ cũng ngừng lại, thuận tay lấy túi trên mặt cô xuống, còn bóc băng dính dán trên miệng cô ra.

Trần Nhiễm Âm cũng không ngốc —— nếu tên gầy dám bóc băng dính, mà nơi này cũng đủ hẻo lánh thì hoàn toàn không sợ cô kêu, nói không chừng hắn còn đang có chút hăng hái chờ đợi cô kêu cứu, như vậy hắn có thể giáo huấn cô —— cho nên cô ngậm chặt miệng, không phát ra chút âm thanh nào.

Cô cắn chặt khớp hàm, hít sâu một hơi cật lực bắt bản thân phải giữ tỉnh táo, cúi đầu xuống rồi lại lén nâng mí mắt, cẩn thận đánh giá hoàn cảnh xung quanh.

Bọn họ đang đứng ở một nhà xưởng cũ bị bỏ hoang, nơi này là trong một phần xưởng, máy móc đã sớm bị chuyển đi, cửa ra vào khóa từ bên trong, tất cả các cửa số đều có lưới chống trộm phía bên ngoài.

Bóng đêm nặng nè, trong phân xưởng không có đèn, đều nhờ ánh trăng bên ngoài cửa số chiếu sáng.

Cô và Lâm Vũ Đường bị tách ra ở hai góc tương đối xa.

Tên gầy đứng ở bên cạnh cô, trong tay cầm một cây gậy gỗ gai dày. Trong tay tên mập cầm con dao dài, đứng ở trước mặt Lâm Vũ Đường, xoay người chém rớt túi màu đen ở trên đầu anh, lại dùng lực bóc rơi băng dính trên miệng anh xuống.

---Đọc full tại ---

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!