Trong bữa trưa, Trần Nhiễm Âm cứ liên tục dụi mi mắt.
Từ sáng sớm vừa mở mắt, mí mắt của cô cứ giật liên tục, không phải chỉ một mí mà là hai mí xen kẽ giật, làm cô không biết đây rốt cuộc là tiền vào hay là tai họa.
"Mắt con bị sao vậy?" Mẹ cô là Tần Vi không nhịn được hỏi: "Sao con cứ dụi mắt hoài thế?"
Trần Nhiễm Âm bỏ tay xuống: "Nó cứ giật giật suốt ạ."
Tần Vi ngây người, lo lắng nhíu mày: "Có phải dị ứng không? Hay là đi bệnh viện khám thử xem?"
Trần Nhiễm Âm bất lực: "Không sao đâu." Mẹ cô lúc nào cũng chuyện bé xé ra to, "Chắc là không nghỉ ngơi đủ thôi."
Cha cô là Trần Hồng Bác cũng khuyên mẹ cô: "Mệt mỏi sẽ gây ra tình trạng chuột rút ở mắt, ngủ một giấc là ổn thôi, bà đừng có nghĩ đến mặt xấu hoài như thế."
Tần Vi trừng mắt nhìn hai cha con, tức giận nói: "Đúng vậy, tôi là người khoa trương nhất nhà. Tôi thích lo lắng thiên hạ, tôi rách việc kiếm chuyện!" Bà thở dài một hơi rồi bắt đầu phàn nàn, "Trường của các con cũng thật là, thân là trường cấp hai trọng điểm, vậy mà chỉ mới công tác một năm đã bắt con làm chủ nhiệm lớp 9 rồi. Thật sự yên tâm tới mức vậy sao?
Đúng là làm người ta lo lắng chết đi được! "
Trần Nhiễm Âm: "…"
Thật ra cô không hề căng thẳng gì cả, còn có chút háo hức muốn thử, tối hôm qua cô ngủ rất ngon, nói câu "Con nghỉ ngơi không tốt" hoàn toàn là muốn trấn an mẹ mình thôi.
Nhưng cô không thể nói sự thật, nếu không mẹ cô thực sự có thể kéo cô đến bệnh viện.
Cô thở dài trả lời: "Nhà trường tin tưởng con mới cho làm giáo viên chủ nhiệm lớp 9 đấy." Thực ra là do lớp đó hết cứu nổi rồi. Các thầy cô có kinh nghiệm không muốn tiếp quản, nên nhà trường mới "vò đã mẻ lại sứt" sắp xếp cho cô làm giáo viên chủ nhiệm, xem như rèn luyện tân binh.
Tần Vi khịt mũi: "Bớt nói thay cho lãnh đạo trường mấy người đi, khoai lang nóng phỏng tay không ai cầm mới ném cho con." Bà lại bắt đầu lải nhải, "Làm giáo viên chủ nhiệm cấp hai thật sự mệt chết. Hồi đó nếu con nghe lời mẹ và cha con, làm trong Sở Học vụ của đại học Đông Phụ thì đã tốt hơn rồi, có biên chế còn nhàn rỗi, nghỉ hè nghỉ đông đủ cả, nói ra ngoài còn dễ nghe.
Đâu giống như bây giờ, nghỉ hè mới được có một nửa đã phải đi làm."
Trần Hồng Bác là lãnh đạo trường Đại học Đông Phụ, việc đưa con gái vào Sở Học vụ rất dễ dàng, nhưng ông sẵn sàng tôn trọng sự lựa chọn của con gái: "Được rồi được rồi, đừng nói nữa, cứ để con nó muốn làm gì thì làm, người trẻ có lý tưởng, có nhiệt huyết là chuyện tốt."
Tần Vi: "Rồi có lúc nó sẽ hối hận!"
Trần Nhiễm Âm nhướng mắt, nhìn mẹ mình nói: "Con sẽ không hối hận."
Tần Vi bĩu môi hỏi lại, "Buổi tối mấy giờ mới về?"
Trần Nhiễm Âm: "Hôm nay có lẽ sẽ về sớm, vào học chính thức thì sẽ muộn hơn chút."
Tần Vi hỏi: "Muộn là mấy giờ?"
Trần Nhiễm Âm: "Tiết tự học cuối cùng buổi tối kết thúc lúc chín giờ."
Tần Vi trợn to mắt: "Muộn như vậy sao?" Bà lại nghĩ tới điều gì đó, "Có phải còn một buổi tự học sáng nữa không? Trời còn chưa sáng đã phải đi rồi sao? Trên đường không an toàn đâu!"
Trần Nhiễm Âm không nói nên lời: "Con lái xe có gì không an toàn chứ?"
Tần Vi thản nhiên: "Hay là mua một căn nhà gần trường con nhé? Chúng ta dọn qua đó ở, con đi làm tan làm cũng an toàn. Mẹ có thể đưa con đến trường."
Trần Nhiễm Âm: "…"
Mẹ cô luôn quan tâm cô quá mức như vậy.
Sự quan tâm thái quá này khiến cô cảm thấy như bị gông cùm, nhưng cô không thể phá bỏ sợi xiềng xích này, bởi vì cô hiểu rõ hơn ai hết vì sao mẹ cô lại thành như thế này … Nếu năm lớp Mười Hai cô không kéo Lâm Vũ Đường trốn học, có lẽ cũng không làm cho mẹ cô trở thành chim sợ cành cong.
Ngay sau đó, cô lại nghĩ đến Lâm Vũ Đường, hoặc là nói, bất cứ khi nào mẹ cô có biểu hiện quan tâm quá mức với cô, cô đều nghĩ đến Lâm Vũ Đường, hai việc này dường như liên quan mật thiết với nhau.
Lầm Vũ Đường cũng là một nạn nhân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!