Chương 19: (Vô Đề)

Tham gia tiệc mừng thọ của ông nội Mạnh Mục Thừa xong, lúc về đến nhà cũng đã gần chín giờ rưỡi tối, Trần Nhiễm Âm vừa thay dép xong đã chạy về phòng mình, còn đóng cửa phòng lại, giấu đầu hở đuôi hét to: "Con đi thay đồ ngủ!"

Bố của cô là Trần Hồng Bác cũng không nghĩ nhiều, mẹ của cô là Tần Vi thì hừ lạnh một tiếng, vừa thay giày vừa tức giận cằn nhằn: "Chắc chắn là đang vội vàng nhắn tin cho bạn trai của nó rồi!"

Trần Hồng Bác lại hết sức tin tưởng con gái của mình: "Con đã nói mình không có yêu sớm, bà đừng có suy nghĩ lung tung nữa."

Tần Vi trừng mắt nhìn ông, hùng hổ nói: "Con nói thế mà ông cũng tin sao? Giáo viên chủ nhiệm của nó còn nói nó yêu sớm, có cả video quay lại nữa!"

Trần Hồng Bác kiên quyết không tin con gái mình yêu sớm: "Giáo viên chủ nhiệm của con bé cũng thật hồ đồ, quay được một đoạn video ngắn là một thằng bé đi lấy cốc nước cho con thôi mà có thể chứng minh hai người bọn họ yêu nhau sao? Nhận cốc nước thì thành yêu sớm à? Thời nhà Thanh cũng không có cấm con trai đi lấy nước cho con gái."

Tần Vi tức giận không chịu nổi, cũng lười nói nhiều với ông nữa, trực tiếp đi về phía phòng nói to một tiếng: "Trần Nhiễm Âm! Con ra đây cho mẹ!"

Trần Nhiễm Âm đang bấm điện thoại di động, chăm chỉ gửi Wechat cho chính thất của cô, nhưng chính thất lại không trả lời.

Cụ thể hơn một chút là cả đêm hôm nay Lâm Vũ Đường không để ý tới cô. Mấy giờ trước khi tạm biệt nhau ở cổng trường, anh còn vẫy đồng ý với cô là sau khi về đến nhà sẽ gửi tin nhắn cho cô. Nhưng đến tận bây giờ cô vẫn không nhận được tin nhắn của anh.

Rõ ràng là người này lòng dạ hẹp hòi lại ghen tị, đang giận dỗi với cô, cô không thể không dỗ dành anh, cân nhắc từng câu từng chữ soạn tin nhắn Wechat, vắt hết óc nói ra lời ngon tiếng ngọt —— mỗi lần gặp phải lúc cần vẽ bánh*, cô vô cùng bội phục hải vương* Mạnh Mục Thừa kia. Cô chỉ dỗ một chính thất cũng mệt sắp chết rồi, vậy mà trong danh bạ Wechat của hải vương Mạnh có hơn phân một nửa là các em gái xinh đẹp và chị gái tuyệt trần muốn kết bạn với anh ta, cũng không biết làm sao để duy trì, thế mà anh ta lại có thể dễ dàng khiến mưa sương đều dính.

(*)Hải vương là chỉ những người đàn ông thích kiểu quan hệ mập mờ, tư tưởng thích thả lưới nhiều cô gái cùng lúc.

(*Vẽ bánh: vẽ ra những điều hão huyền, không có tính thực tế.)

Bởi vì tập trung vẽ bánh quá tận tình, Trần Nhiễm Âm hoàn toàn không nghe thấy mẹ gọi cô, cho đến khi cánh cửa bị đập vang lên, cô mới giật mình tỉnh lại.

"Mở cửa ra!" Giọng nói của mẹ cô lộ ra sự tức giận không thể kiềm chế được: "Ở nhà mình mà khóa cửa làm gì? Phòng ai đây?"

Trần Nhiễm Âm vội vàng khóa điện thoại lại, sau đó mới đi mở cửa cho mẹ.

"Không phải con bảo thay đồ ngủ sao? Sao con lại vẫn mặc đồng phục?" Gương mặt Tần Vi tái nhợt trừng mắt nhìn cô: "Ngày nào cũng nói dối thành quen, mở miệng là nói dối ngay!"

Trong lòng Trần Nhiễm Âm vô cùng bình tĩnh, mặt không đổi sắc trả lời: "Con hỏi lớp trưởng lớp con bài tập về nhà."

Tần Vi tức giận bật cười: "Con sao? Con còn biết hỏi bài tập về nhà nữa cơ à? Hỏi rồi có đụng tới không? Trong cặp sách có thứ gì không?"

Thật đúng là giả vờ!

Trần Nhiễm Âm càng cây ngay không sợ chết đứng: "Sao mẹ lại coi thường người khác thế chứ?" Cô đi đến bàn học, từ trong cặp sách của mình lấy ra hai bài kiểm tra màu xanh, đặt mạnh xuống bàn và nói với mẹ: "Mẹ xem đi, đây là bài kiểm tra Hóa học!"

Tần Vi thật sự rất kinh ngạc, bị cô làm cho khiếp sợ: "Đi học nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên thấy con mang bài tập về nhà, chả lẽ hôm nay mặt trời mọc ở hướng tây sao?"

Trần Nhiễm Âm lại lấy đồ dùng học tập từ trong cặp ra: "Con còn mang theo cả bút nữa!"

Tần Vi: "…"

Bà nhíu mày, vẻ mặt nghi ngờ nhìn chằm chằm con gái của mình: "Con muốn làm gì? Con muốn đổi điện thoại mới hay là mua một cái máy chơi game? Có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi, đừng chơi trò này với mẹ!"

Trần Nhiễm Âm kiên cường bất khuất nói: "Con không muốn gì cả, con chỉ muốn học hành chăm chỉ!" Cô lại thề son sắt nói: "Kỳ thi thử vào nửa tháng sau con sẽ tiến bộ năm mươi bậc!"

Tần Vi: "..."

Con muốn làm cái gì? Học hành? Còn tiến bộ năm mươi bậc?

Tai của bà bị hư rồi đúng không?

Đối mặt với ánh mắt như thấy quỷ của mẹ cô, Trần Nhiễm Âm vẫn không đổi sắ, hùng hồn nói: "Bắt đầu từ hôm nay, con muốn học, con còn muốn mời giáo viên dạy học cho con. Mẹ đưa tiền cho con chuẩn bị là được rồi, chắc chắn sẽ rẻ hơn mua máy chơi game."

Tần Vi mất một lúc lâu vẫn không phản ứng kịp, thậm chí bà còn bắt đầu tự hỏi người trước mặt có phải là con gái ruột của mình hay không: Cái loại nước đổ đầu vịt như Trần Nhiễm Âm mà cũng biết học hành sao? Con bé uống nhầm thuốc à?

Bà không nói gì, xoay người rời khỏi phòng ngủ, quay lại phòng khách nói với chồng mình: "Con gái ông bị điên rồi, bây giờ còn đang kêu gào muốn chăm chỉ học hành nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!